2. Con mèo mun to đùng, mập ú.
“Tao thật ghét phải để mày lại một mình,” cậu nhóc nói, ve vuốt cái lưng con mèo mun to đùng,
mập ú.
Rồi cậu quay lại với việc nhét đồ đạc vào balô. Cậu chọn một băng cát-sét của The Pur, một
trong những thứ đồ cậu ưa thích, nhét nó vào balô, suy nghĩ, rồi lại lấy ra. Cậu không thể nào quyết
định được sẽ cất nó vào balô hay để nó lại trên bàn. Thật là khó biết cái gì nên mang theo và cái gì nên
để lại khi đi nghỉ mát.
Con mèo mun béo mập đang ngồi trên bậu cửa sổ, chỗ nó rất khoái, theo dõi cậu nhóc đầy chăm
chú.
“Tao đã bỏ kính bơi vào chưa ấy nhỉ? Zorba, mày có thấy cặp kính của tao đâu không? Mà
không. Mày không thể biết nó là cái gì vì mày đâu có ưa nước. Mày không biết là mày đã bỏ phí cái gì
đâu. Bơi lội là một trong những trò thể thao hay ho nhất đấy. Làm một miếng không?” cậu bé hỏi, nhấc
hộp thức ăn Bé Mèo Măm Măm lên.
Cậu trút ra một phần ăn nhiều hơn cả mức hào phóng, và con mèo mun béo mập bắt đầu nhấm
nháp thật khoan thoai để kéo dài sự sung sướng. Đúng là một bữa ngon, giòn và đậm đà vị cá!
Cậu chủ quả là tốt bụng, con mèo nghĩ, miệng đầy những mảnh vụn. Ý ta là gì ấy nhỉ, một cậu
nhóc tốt bụng thôi ư? Cậu chủ phải là xịn nhất ấy chứ! Nó tự đính chính khi nuốt thức ăn.
Zorba, con mèo mun to đùng, mập ú, có lý do thích đáng cho quan điểm của mình về cậu nhóc,
người không chỉ chịu xuất tiền tiêu vặt thết đãi Zorba món ngon mà còn giữ cho cái thùng nơi Zorba đi
vệ sinh luôn sạch sẽ. Cậu tán chuyện với nó và dạy dỗ nó những điều quan trọng.
Họ thường dành nhiều giờ ngồi ngoài ban công, ngắm cảnh giao thông rộn rịp ở cảng biển
Hamburg. Rồi kế đó, cậu nhóc sẽ bắt đầu nói, kiểu như, “Mày thấy cái thuyền kia không, Zorba? Mày
có biết nó từ đâu tới không? Từ Liberia đấy, một nước ở Châu Phi cực kỳ hay, do những người từng
sống đời nô lệ sáng lập. Khi nào lớn, tao sẽ trở thành thuyền trưởng một tàu viễn dương lớn, rồi tao sẽ
tới Liberia. Mày cũng sẽ đi cùng tao đấy, Zorba ạ. Mày sẽ là một con mèo vượt đại dương ngon lành.
Tao chắc chắn đấy!”
Giống như mọi đứa trẻ sống quanh khu cảng, cậu nhóc này cũng mơ mộng được du hành tới
những đất nước xa xôi. Con mèo mun to đùng, mập ú lắng nghe, gừ gừ trong cổ. Nó có thể tưởng tượng
ra mình trên boong một con tàu viễn dương khổng lồ đang chạy xuyên qua những lớp sóng.
Đúng, Zorba rất yêu quý cậu nhóc và không bao giờ quên rằng nó nợ cậu mạng sống của mình.
Món nợ của Zorba bắt đầu từ ngày nó bỏ cái giỏ vốn từng là mái ấm gia đình cùng với bảy anh
chị em khác.
Sữa của mèo mẹ thật ngọt ngào, ấm áp, nhưng nó cũng muốn nếm thử mấy cái đầu cá mà người
ở chợ hay quẳng cho lũ mèo lớn. Nó cũng không định đi ăn mảnh một mình. Không hề. Ý định của nó là
sẽ quay lại giỏ và bảo với các anh chị em khác, “Bú sữa mẹ thế này là đủ lắm rồi! Mọi người không thấy
mẹ gầy đi thế nào sao? Ăn miếng cá này đi, đây là thứ mà tất cả bọn mèo ở cảng đều ăn đó.”
Vài ngày trước khi Zorba rời khỏi giỏ, mèo mẹ đã rất nghiêm khắc nói với nó, “Con đã có chân
cẳng và giác quan nhanh nhạy. Mấy điều đó tốt thôi, nhưng con phải biết thận trọng mỗi khi đi đâu. Mẹ
không muốn con bò ra giỏ. Mai kia thôi, con người sẽ tới và quyết định số phận của con, cũng như của
các anh chị em con. Mẹ đảm bảo là họ sẽ đặt cho con cái tên hay và cho con mọi đồ ăn con muốn. Con
thật may mắn vì được sinh ra ở cảng, người dân cảng thường yêu thương và bảo vệ loài mèo. Điều duy
nhất họ mong đợi ở chúng ta là giúp xua đuổi lũ chuột. Ồ, đúng rồi, con trai. Con thật may mắn khi là
một con mèo ở cảng, nhưng con vẫn phải cẩn thận. Chỉ có một điều ở con có thể gây ra rắc rối. Trông
các anh chị em của con đi, con trai. Con thấy tất cả chúng nó đều lông xám rồi chứ? Và lông của chùng
đều có vằn như da hổ. Còn con, ngược lại, khi sinh ra đã đen từ đầu tới chân, chỉ trừ túm lông trắng
dưới cằm. Có những người còn tin là mèo đen mang tới điềm xấu. Vì vậy, con trai, mẹ không muốn con
ra khỏi giỏ.”
Nhưng Zorba, lúc đó chỉ là một quả bóng lông bé xíu đen óng như than, cứ lén bò ra khỏi giỏ.
Nó muốn ăn thử một cái đầu cá. Và nó cũng muốn biết thêm tí xíu về thế giới bên ngoài.
Nó cũng chưa đi được xa. Khi líu ríu tìm tới chỗ quầy cá với cái đuôi dựng đứng run run, nó
chạy ngang qua con chim to tướng đang gà gật, cái đầu ngoẹo sang một bên. Đó là một con chim cực kỳ
xấu xí với cái bọng lớn lủng lẳng dưới mỏ. Hẫng một cái, chú mèo con cảm thấy mặt đất dưới chân biến
mất và còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, nó đã nhận ra mình đang lộn nhào trên không. Nhớ lại một
trong những lời dạy đầu tiên của mẹ, nó tìm vị trí có thể đáp xuống bằng cả bốn chân. Nhưng thay vào
đó, nó thấy bên dưới con chim đang ngoác cái mỏ chờ đón. Nó rơi tọt vào cái bọng, trong đó tối thui và
bốc mùi phát khiếp.
“Nhả tao ra! Nhả tao ra!” con mèo con gào lên tuyệt vọng.
“Úi… Nó biết nói,” con chim lầu bầu mà không cần mở mỏ. “Mày là cái giống gì thế?”
“Nhả tao ra không tao cào cho bây giờ,” con mèo ngao lên đe doạ.
“Tao nghĩ mày là con ếch. Mày có phải ếch không?” con chim hỏi, kẹp thật chặt cái mỏ dài.
“Ta chết ngộp trong này mất thôi, con chim ngu ngốc kia!” mèo con gào lên.
“Đúng rồi. Mày là ếch. Một con ếch đen. Kỳ quặc ghê.”
“Tao là mèo, và tao phát điên lên rồi đây. Nhả tao ra không thì mày phải ân hận đấy!” Zorba bé
bỏng đe doạ, lần mò trong cái bọng tối thui để tìm chỗ cắm móng vuốt.
“Mày tưởng là tao không biết mèo với ếch khác chỗ nào hử? Mèo có lông, nhanh nhẹn và có mùi
dép đi trong nhà. Mày là ếch. Có lần tao đã chén vài con ếch rồi, cũng không đến nỗi tệ. Nhưng chúng
đều có màu xanh. Nói xem, mày không phải ếch độc chứ, hử?” con chim rên lên, thoáng chút lo sợ.
“Đúng! Đúng, tao là con ếch độc, và hơn nữa, tao còn mang tai hoạ đến cho mày đấy!”
“Ôi, làm thế nào bây giờ? Tao từng xực nguyên con cầu gai độc mà vẫn sống ngon lành. Làm thế
nào bây giờ? Tao sẽ nuốt chửng mày hay nhè mày ra đây?” con chim phân vân. Bỗng nó đột nhiên
ngừng lải nhải, bắt đầu nhảy lên nhảy xuống và vỗ cánh bồm bộp. Cuối cùng, nó cũng chịu há mỏ ra.
Zorba bé nhỏ, người đầy nhớt dãi, cố ngoi đầu lên và nhảy ra ngoài. Rồi nó thấy cậu nhóc đang
tóm lấy cổ con chim, lắc lấy lắc để.
“Mày mù rồi hả, con bồ nông đần độn này! Lại đây nào, mèo con. Tí nữa thì mày tiêu đời trong
bụng con chim già xấu xí kia rồi.” Cậu nhóc nói rồi bế Zorba lên tay.
Và đó là khoảnh khắc bắt đầu cho tình bạn kéo dài đã năm năm nay.
Nụ hôn của cậu nhóc trên trán làm phân tán những hồi tưởng của Zorba. Nó nhìn bạn mình
khoác balô lên vai, đi ra cửa, và nán ở đó vẫy chào tạm biệt nó lần nữa.
“Bọn mình sẽ không gặp nhau trong suốt bốn tuần lễ. Tao sẽ nhớ tới mày hàng ngày, Zorba ạ tao
hứa đấy.”
“Tạm biệt, Zorba!” “Tạm biệt” Hai thằng nhóc em cũng gào lên và vẫy chào rối rít.
Nó lắng nghe tiếng then cài cửa vang lên hai lần, rồi chạy tới cửa sổ nhìn xuống phố, quan sát
gia đình chủ lái xe đi.
Con mèo mun béo mập hít một hơi sâu, khoan khoái. Trong suốt bốn tuần lễ, nó đàng hoàng là
chúa tể, là chủ nhân của cả căn hộ. Một người bạn của nhà chủ mỗi ngày sẽ tới mở một hộp đồ ăn mèo
và dọn dẹp cái thùng vệ sinh của Zorba. Có tới những bốn tuần để nằm ườn trên ghế bành, trên giường
hay vọt ra ban công, leo lên mái nhà lợp ngói, nhảy vù từ đó sang mấy cành cây dẻ già, rồi trượt theo
thân cây xuống sân trong, nơi nó vẫn khoái tụ tập cùng đám mèo hàng xóm. Nó sẽ chẳng thấy chán tí
nào đâu. Không đời nào!
Ít nhất đó là điều mà Zorba, con mèo mun to đùng, mập ú hình dung ra, bởi nó không thể nào
biết được chuyện gì sẽ tới.
Chuyện Con Mèo Dạy Hải Âu Bay - Luis Sepúlveda
Bookaholic Club Making Ebook Project
Luis Sepúlveda
Chuyện con mèo dạy hải âu bay
Tên sách: CHUYỆN CON MÈO DẠY HẢI ÂU BAY Tác giả: Luis Sepúlveda
Dịch giả: Phương Huyền
Nhà xuất bản: Hội Nhà Văn
Năm xuất bản: 2009
Số trang: 140
Giá tiền: 26.000 VND
Khổ: 14x20.5 cm
Cô hải âu Kengah bị nhấn chìm trong váng dầu – thứ chất thải nguy hiểm mà những con người
xấu xa bí mật đổ ra đại dương. Với nỗ lực đầy tuyệt vọng, cô bay vào bến cảng Hamburg và rơi xuống
ban công của con mèo mun, to đùng, mập ú Zorba. Trong phút cuối cuộc đời, cô sinh ra một quả trứng
và con mèo mun hứa với cô sẽ thực hiện ba lời hứa chừng như không tưởng với loài mèo:
Không ăn quả trứng.
Chăm sóc cho tới khi nó nở.
Dạy cho con hải âu bay.
Lời hứa của một con mèo cũng là trách nhiệm của toàn bộ mèo trên bến cảng, bởi vậy bè bạn của
Zorba bao gồm ngài mèo Đại Tá đầy uy tín, mèo Secretario nhanh nhảu, mèo Einstein uyên bác, mèo
Bốn Biển đầy kinh nghiệm đã chung sức giúp nó hoàn thành trách nhiệm. Tuy nhiên, việc chăm sóc, dạy
dỗ một con hải âu đâu phải chuyện đùa, sẽ có hàng trăm rắc rối nảy sinh và cần có những kế hoạch đầy
linh hoạt được bàn bạc kỹ càng…
Chuyện con mèo dạy hải âu bay là kiệt tác dành cho thiếu nhi của nhà văn Chi Lê nổi tiếng
Luis Sepúlveda – tác giả của cuốn Lão già mê đọc truyện tình đã bán được 18 triệu bản khắp thế giới.
Tác phẩm không chỉ là một câu chuyện ấm áp, trong sáng, dễ thương về loài vật mà còn chuyển tải
thông điệp về trách nhiệm với môi trường, về sự sẻ chia và yêu thương cũng như ý nghĩa của những nỗ
lực – “Chỉ những kẻ dám mới có thể bay”.
Cuốn sách mở đầu cho mùa hè với minh họa dễ thương, hài hước là món quà dành cho mọi trẻ
em và người lớn.
-~.~-
“Chúng ta đã bảo vệ con từ khoảnh khắc con mổ vỡ lớp vỏ trứng ra đời. Chúng ta đã dành cho
con sự chăm sóc mà không hề nghĩ tới việc biến con thành một con mèo. Chúng ta yêu con như yêu một
con hải âu. Thật dễ dàng để chấp nhận và yêu thương một kẻ nào đó giống mình, nhưng để yêu thương
ai đó khác mình thực sự rất khó khăn, và con đã giúp chúng ta làm được điều đó. Con là chim hải âu, và
con phải sống cuộc đời của một con hải âu. Con phải bay.”
Đó là lời của con mèo mun, to đùng, mập ú Zorba với cô nàng hải âu non bé bỏng đã được cộng
đồng mèo ở bến cáng Hamburg chăm sóc và bảo vệ từ khi trứng nước. Câu chuyện thấm đẫm tình mèo
và tình người này là một kiệt tác dành cho thiếu nhi của Luis Sepúlveda, một trong những nhà văn xuất
sắc nhất Chi Lê hiện nay. Một câu chuyện khiến tâm hồn nở hoa, một thế giới vẹn nguyên, trong sáng và
nhân hậu sâu xa, một cuốn sách như viên ngọc khó tìm, dành cho mọi trẻ em và người lớn…
“Một câu chuyện đầy cuốn hút về lòng tận tâm và tầm quan trọng của việc giữ lời hứa.”
- Publisher Weekly
Cho con trai tôi Sabatían, Max và Léon
Những thủy thủ số một trong giấc mơ tôi
Cho cảng biển Hamburgs,
Bởi đó là nơi tôi từng sống
Và cho con mèo của tôi, Zorba, tất nhiên rồi
PHẦN 1
1. Biển Bắc
“Có đàn cá trích ven cảng kìa,” hải âu trinh sát thông báo, và cả đàn chim từ ngọn Hải Đăng Cát
Đỏ đón nhận tin vui với những tiếng rít sung sướng vang dài.
Chúng đã bay liền một mạch sáu tiếng, và mặc dù những con hải âu hoa tiêu đã dò thấy luồng
khí nóng có thể giúp cả đàn lướt bay thoải mái trên những con sóng, chúng vẫn cần nạp lại năng lượng –
và còn gì tốt hơn là một bữa cá trích tươi ngon?
Chúng đang bay trên cửa sông Elber, nơi dòng nước đổ vào biển Bắc. Từ không trung, chúng
thấy những con tàu lần lượt nối đuôi nhau như đàn cá voi kiên nhẫn và kỷ luật đang chờ tới lượt mình ào
ra biển lớn. Khi đã ra khơi, đám tàu sẽ xác định phương hướng rồi tỏa đi tới mọi cảng biển trên khắp
hành tinh.
Kengah, cô hải âu có bộ lông màu bạc, đặc biệt thích thú quan sát mấy lá cờ của đám tàu, vì cô
biết mỗi lá cờ đại diện cho một cách nói, cách gọi tên cùng một thứ bằng nhiều ngôn ngữ khác nhau.
“Loài người thật là vất vả với việc đó.” Kengah có lần từng nhận xét với một chị hải âu đồng
hành. “Không như hải âu bọn mình, trên khắp thế giới cũng chỉ quang quác y như nhau.”
“Cô nói đúng. Kỳ quặc nhất là đôi khi họ vẫn tìm được cách để hiểu nhau đấy,” chị bạn quàng
quạc đáp lại.
Qua khỏi mép nước, quang cảnh chuyển dần sang màu lục tươi sáng. Kengah có thể nhìn thấy
bãi chăn gia súc khổng lồ điểm xuyết những bầy cừu đang gặm cỏ trong vòng tay bảo vệ của đê điều và
những cánh quạt trễ nải trên cối xay gió.
Theo sự hướng dẫn của hải âu hoa tiêu, đàn chim từ Hải Đăng Cát Đỏ đón lấy một luồng khí
lạnh rồi lao xuống vũng cá trích. Một trăm hai mươi thân hình lao xuyên mặt nước như những mũi tên,
và khi trở lại, con nào cũng có cá kẹp ngang mỏ.
Cá trích ngon tuyệt. Ngon và béo ngậy. Đó chính xác là thứ chúng cần để hồi phục năng lượng
trước khi tiếp tục hành trình tới Den Helder, nơi chúng sẽ nhập cùng đàn từ quần đảo Frisian.
Theo như lịch trình, chúng sẽ tiếp tục bay tới Calais, qua eo biển Dover, và trên không vực eo
biển Măng-sơ, chúng sẽ găp nhựng đàn chim bay từ vịnh Seine và vực Saint-Malo. Rồi chúng sẽ cùng
nhau bay tới vùng trời vịnh Biscay.
Khi đó, sẽ có tới cả nghìn con hải âu, một đám mây bạc di chuyển nhanh nhẹn, có thể còn được
nhân rộng ra với những đàn chim tới từ Belle-île-en-Mer, từ île d’Oléron, mũi Machicano, mũi Ajo và
mũi Penas. Khi các đàn hải âu tuân theo luật biển và gió tập trung đầy đủ ở vịnh Biscay, Đại Hội Hải âu
các vùng Baltic, Biển Bắc, và Đại Tây Dương sẽ được bắt đầu.
Đó hẳn sẽ là những ngày tươi đẹp, Kengah mơ màng khi nuốt chửng con cá trích thứ ba. Đã
thành thông lệ hàng năm, chúng sẽ được lắng nghe những câu chuyện thú vị, đặc biệt là chuyện của đàn
hải âu từ mũi Penas, những kẻ ngao du không biết mệt mỏi, đôi khi còn bay xa tới tận quần đảo Canary
hay quần đão mũi Verde.
Đám hải âu mái như cô sẽ dành trọn sức lực cho bữa tiệc cá mòi hay mực ống, khi đám hải âu
trống xây tổ trên đỉnh vách đá. Ở đó, hải âu mái sẽ đẻ trứng, ấp ủ, bảo vệ chúng khỏi hiểm nguy, và rồi
sau khi chim non thay lông tơ và trổ những chiếc lông vũ đầu tiên, sẽ tới khoảnh khắc đẹp đẽ nhất trong
suốt cuộc hành trình: dạy những chú hải âu con bay trên vịnh Biscay.
Kengah sục đầu xuống nước bắt con cá trích thứ tư, vì thế cô không nghe thấy tiếng quang quác
báo động xé toạc cả không trung: “Cảng biển nguy hiểm! Cất cánh khẩn cấp!”
Khi Kengah nhô đầu khỏi mặt nước, cô nhận ra mình hoàn toàn trơ trọi giữa đại dương bao la.
[Review] Guilty Crown by Kingdom Oblivion
Có thể nói Guilty Crown là một trong số những series mang lại nhiều luồng ý kiến trái chiều nhất từ trước đến nay: người thích thì cực thích, còn kẻ ghét thì lại cực ghét.
Có lẽ một phần Guilty Crown bị “ghét” cũng bởi vì nó không đáp ứng được kỳ vọng có phần hơi cao của người xem. Được dàn staff “khủng” đứng đằng sau như: redjuice (thiết kế nhân vật), supercell (âm nhạc), Hiroyuki Yoshino (viết kịch bản cho Code Geass), Tetsuro Araki (đạo diễn Death Note), và sản xuất bởi Production I.G, chắc hẳn mọi người đều trông đợi Guilty Crown như một quả bom tấn trong mùa phim này. Tuy nhiên phản ứng của khán giả như thế nào qua 22 eps vừa qua, chắc hẳn mọi người ai cũng đã rõ.
Thiết kế nhân vật và âm nhạc có lẽ không cần phải bàn, cá nhân mình thấy redjuice và supercell đã hoàn thành rất tốt phần việc của mình. Chuyện đáng bàn ở đây chính là thứ mà đang bị “ném đá” nhiều nhất: tính cách nhân vật và cốt truyện.
Về phần cốt truyện, mô típ trong truyện không mới, nếu không muốn nói là có phần rập khuôn cốt truyện của Code Geass cùng một số bộ truyện khác: Nhật Bản dính 1 thảm họa trong tương lai, khiến đất nước mất quyền tự chủ vào tay thế lực bên ngoài & bị bọn chúng chèn ép, đàn áp một cách không thương tiếc. Sau đó một tổ chức nổi dậy sẽ đứng lên giành chính quyền, và taa-daa, nhân vật chính của chúng ta xuất hiện.
Chỉ cần đọc giới thiệu nội dung, ai cũng không khỏi so sánh và cho rằng đây sẽ là một bộ “Code Geass phẩy”, với một main character từ 1 học sinh bình thường nhờ sức mạnh thần thánh nào đó từ trên trời rơi xuống mà trở nên bá đạo, từng bước giành lấy ngai vàng thống trị. Tuy nhiên, cái mới mẻ ở Guilty Crown, và cũng là cái khiến bộ anime này đi theo một hướng khác so với Code Geass, chính là cách phát triển nhân vật của nó.
Như đã từng thấy ở rất, rất nhiều bộ anime, game và manga khác, người xem chắc chắn chẳng còn lạ lẫm gì với hình ảnh 1 anh main character với tiếng gọi dữ dội của số phận, plot phim xoay vần quanh anh, các nhân vật phụ kì vọng vào anh, những nhân vật imba sẽ là viên đá lót đường cho bá nghiệp của anh, số của anh là nắm trong tay power không gì đánh bại nổi, anime sẽ tập trung vào việc anh đi theo con đường của số phận mà đánh trùm, và nhờ có anh mà mọi vấn đề mà plot đặt ra đều được giải quyết. Giờ đây không gì ngứa mắt hơn là nhìn thấy nhân vật chính như 1 tên tự kỷ, suốt ngày quanh quẩn với những cảm xúc quá đỗi bình thường, rồi lăn lộn đủ kiểu mới dần dần trưởng thành lên. Nhân vật được phát triển một cách bình thường đến không thể bình thường hơn, nhưng chính cái bình thường ấy lại làm nên một sự khác biệt. Nếu một nhân vật chính đã tiến hóa đến mức độ perfect rồi, thì bạn chờ đợi cái gì nữa ở bộ anime ấy? Việc tạo hình cho một nhân vật thật imba không phải là khó, nhưng cái khó là làm sao cho người hâm mộ chịu xem một phim mà vai chính là một con người đúng nghĩa con người. Cái thành công của Guilty Crown chính là nó đã lôi cuốn người xem, khiến họ luôn sốt ruột chờ đợi, theo dõi từng tập phim để xem “tập này nó làm gì?”. (Minh chứng cho sự thành công ấy là ko ít kẻ mắt xem mồm chê, nhưng đêm nào cũng phải hóng tập mới ra bằng được để xem và … tiếp tục chê =))))) )
Lúc đầu mình cũng thắc mắc tại sao tác giả lại tạo hình nhân vật chính yếu đến như vậy. Nhưng sau khi xem xong ep 21 thì sự việc đã quá rõ ràng. Tác giả đã tạo ra một hình mẫu nhân vật đúng như lời Inori nói: Inori yêu Shu vì cậu là một con người với những cảm xúc rất con người, chứ không phải thần thánh. Cái mình thích ở Shu chính là sự phát triển và trưởng thành theo hướng rất chân thực và đời thường. Đúng vậy, qua từng ep, Shu không phải đang mạnh mẽ lên, mà là đang trưởng thành ra, và mình thích cái cách trưởng thành ấy của Shu. Chả ai sinh ra đã khôn lõi từ nhỏ cả, có những điều chỉ có thể ngộ được qua sự phũ phàng của thực tế. Nếu không phải bị chính những người bạn từng kề vai sát cánh với mình phản bội, liệu Shu có học được bài học là nên tin ai, và tin ở chừng mực nào không? Nếu không phải Hare vì Shu mà hi sinh, Inori vì Shu mà đưa tay cho quân địch chịu trói, liệu cậu có nhận ra thứ gì là thực sự quý giá với mình và dám đánh đổi cả mạng sống để bảo vệ nó không? Nếu Gai không từ phe chính diện lật mặt thành phản diện, liệu Shu có đủ mạnh mẽ để bước qua cái bóng mà mình rất muốn vươn tới hay không? Nếu không phải 1 tên dạn dày kinh nghiệm, ai rơi vào tình huống của Shu mà dám đảm bảo mình sẽ làm tốt hơn? Con người ta ai chẳng sợ chết, ai chẳng nhát gan? Nhưng có vượt qua trở ngại, con người ta mới trường thành ra được. Shu ra chiến trường không cong đuôi bỏ chạy, ánh mắt luôn lo lắng và sợ hãi nhưng vẫn luôn chiến đấu hết mình và dám đánh đổi mạng sống để bảo vệ và giành lại nhưng thứ thực sự quý giá với mình. Đó mới chính là sức mạnh thực sự của Shu.
Và cuối cùng là Void của Shu. Void phản ánh mọi thứ tốt đẹp, xấu xa, khát vọng và sợ hãi trung thực nhất và sâu thẳm nhất của con người. Có ai nhìn thấy Yahiro đối xử với em trai mình mà biết trong thâm tâm nó muốn mạng sống của đứa em kết thúc nhanh chóng không? Vậy thì nhìn vào Void của Shu, hẳn ai cũng đoán được bên trong con người mềm yếu kia là một trái tim bao dung thế nào rồi chứ? Trong những tập cuối, Shu không còn do dự mỗi lần đưa ra quyết định nữa. Cậu không ngần ngại quyết định rằng mình sẽ cứu Inori bằng mọi giá, không ngần ngại quyết định rằng nếu Gai có cản trở, cậu cũng sẽ có đủ dũng khí để xiết cò súng. Và quyết định cuối cùng của Shu chính là hấp thu toàn bộ virus Apocalypse để đặt dấu chấm hết cho cơn ác mộng của không chỉ riêng cậu, mà còn là của toàn nhân loại, dù có phải hi sinh cả bản thân mình. Không một phút do dự, không một giây chần chừ, hành động ấy chẳng phải quá cao thượng sao? Đây chính là một hero mà mình đã chờ đợi suốt 22 eps.
Không chỉ riêng mình Shu, các nhân vật phụ trong Guilty Crown cũng được xây dựng một cách rất thực tế: chẳng ai giữ nguyên hình tượng ban đầu mình được xây dựng nên cả, mà họ thay đổi khi thời thế thay đổi. Arisa là hình tượng ojou/onee-sama cao quý điển hình, thế nhưng lúc cần thiết thì sẵn sàng bán rẻ thân xác để đổi lấy thứ mình muốn. Đám học sinh trong trường cũng không phải một lũ dân đen ngu muội chỉ biết nhắm mắt cun cút đi theo phục tùng Shu. Và cuối cùng là Gai, mình khá thích thú từ lúc Gai hồi sinh, nhưng chẳng phải là vì anh quá cool đâu, mà là vì cái bộ mặt ích kỉ thật sự bên trong của anh cuối cùng nó cũng lòi ra ngoài, giống như cây kéo trong tim Yahiro vậy. Anh là một thằng ăn cắp, nhưng bao giờ cũng cho là người khác ăn cắp của mình. Mong muốn đoạt Mana khỏi tay Shu thì đã xuất hiện trong đầu anh từ nhỏ rồi. Cái Void Genome rõ ràng là anh lập kế hoạch đánh cắp cho bản thân, chẳng qua là kế hoạch có sự cố nên rơi vào tay Shu, anh liền cho rằng Shu ăn cắp. Với Inori, anh cũng chẳng tử tế gì. Từ xưa tới nay Inori đối với anh vẫn chỉ là một thứ công cụ. Công cụ giúp anh duy trì sinh mạng của mình, công cụ giúp anh đi lấy cắp Void Genome, công cụ anh lợi dụng để sắp đặt và lấy lòng Shu, và cuối cùng là cái vỏ để hồi sinh Mana. Cuối cùng là cái void trong người anh, thứ cho phép anh tùy ý chiếm đoạt sức mạnh và sinh mệnh của người khác mà không cần biết người đó có muốn hay không.
Tóm lại, mình cực thích cách xây dựng nhân vật của bộ này, cực kì thâm thúy.
Trên đây dù sao cũng chỉ là những ý kiến chủ quan của mình. Cái gì cũng có hai mặt của nó, có kẻ khen thì cũng có người chê, đến Chúa Giê-su cũng còn có người ghét nữa cơ mà? Tuy nhiên, mình vẫn muốn nói rằng: các bạn đừng bắt cái anime nó theo ý mình, mà hãy tìm cách hiểu ý của nó.
Nguồn : kingdomoblivion
[Urban legend] Sinh mạng con người đáng giá bao nhiêu? - Three days of happiness
"Sinh
mạng con người đáng giá bao nhiêu?"
T
ôi từng được hỏi một câu như vậy.
Nếu không nhớ nhầm, thì là trong giờ học Đạo đức lớp bốn. Hầu hết đám học trò
đều đưa ra mức từ vài chục đến vài trăm triệu yên. Tất nhiên cũng có những đứa
cho rằng tiền không mua được mạng người.
Tôi nghĩ nếu hỏi người lớn thì cũng chỉ nhận được câu trả lời tương tự. Cá nhân
tôi thì thấy - nếu có người hỏi, trước cái ngày tôi lấy dương thọ đem bán - tôi
đáng giá khoảng hai trăm đến ba trăm triệu yên.
Tức là nếu tôi chỉ bán hai mươi năm tuổi thọ với giá vài chục triệu yên, thì
quãng đời còn lại tôi sẽ không phải bon chen vật lộn. Giữa sáu mươi mấy năm
sung túc và tám mươi mấy năm không-sung-túc-lắm, tôi thích cái đầu tiên hơn.
Nhưng tất cả mọi thứ đều thay đổi khi tôi nhận được kết quả. Mạng sống của tôi
thậm chí còn chưa đến nổi một triệu yên.
M
ột ngày tháng bảy năm tôi hai mươi
tuổi, khi ấy tôi kẹt tiền. Tôi không ăn gì khác ngoài gạo trắng và súp miso.
Vài ngày trước đó tôi bị gục đến ba lần trong lúc làm thêm, nên tôi biết tôi
cần thêm dưỡng chất.
Tôi phải bán cái gì đi để lấy tiền, nhưng ngoảnh đi ngoảnh lại cũng chỉ có đồ
đạc gia dụng, mấy cái đĩa CD với một đống sách. Toàn đồ cũ, dùng nhiều, đem bán
chắc cũng không được bao nhiêu, nhưng chắc cũng đủ tiền ăn một tháng. Thế nên
tôi cố lau dọn mọi thứ trông cho thật mới, rồi đem bán cho tiệm sách với tiệm
đĩa nhạc tôi quen.
Ông già ở tiệm sách, trông thấy tôi mang đến một chồng sách cao, lo lắng hỏi:
"Sao thế, mày gặp chuyện gì à?" Tôi khá ngạc nhiên, vì bình thường
lão khá thô lỗ. "Có gì đâu, giấy nuốt không nổi thì phải đem bán
thôi." tôi nói, lão cũng ra vẻ hiểu và thông cảm. Nhưng lão không trả tôi
thêm một xu. Cũng phải thôi, lão cũng đâu giàu có gì cho cam.
Sau khi nhận tiền, tôi quay người bỏ đi thì lão gọi với lại. "Này, lại đây
tao bảo."
"Vâng?" tôi trả lời, hy vọng được thêm tí tiền bố thí. Rồi lão nói:
"Mày muốn bán tuổi thọ không?"
Nghĩ chắc lão bắt đầu lẩm cẩm rồi, tôi quyết định lắng nghe cho lão vui. Tóm
lại lão bảo tôi thế này. Trong một tòa nhà cách đây không xa có một cửa hiệu
thu mua tuổi thọ. Bán thời gian hay sức khỏe cũng được, nhưng bán tuổi thọ là
được giá nhất. Tay lão run run vẽ cho tôi một cái bản đồ kèm số điện thoại,
nhưng tôi chắc đấy là chuyện lão tự bịa ra cho đỡ chán mà thôi. Tội nghiệp,
chắc cũng thấy sắp sửa xuống lỗ nên bắt đầu lo đấy mà.
Tuy vậy, khi tôi qua tiệm đĩa nhạc, tôi được kể y hệt những gì tôi đã nghe ở
tiệm sách. Hơn nữa lại là từ miệng một thằng thanh niên hai mấy tuổi, không thể
nói là già lẩm cẩm được.
"Này, anh chỉ nói cho chú biết thôi nhé", gã nói. "Gần đây có
chỗ thu mua tuổi thọ". Gã tự nhận rằng chính gã cũng đã bán một ít.
"Thế anh bán được bao nhiêu?" tôi lưỡng lự hỏi. "Cái đấy thì
không nói được!"
Cảm giác như ai cũng trêu ngươi mình vậy.
C
uối cùng tôi phải mò đến cái tòa
nhà người ta chỉ. Đống sách báo, CD với đồ gia dụng chẳng bán được bao nhiêu.
Nhưng tôi nghĩ rõ ràng là người ta không thể mua bán tuổi thọ. Đúng hơn, cách
nói của ông lão và cậu thanh niên kia có thể là ám chỉ một cách kiếm tiềm. Kiểu
như, "chỉ cần liều mạng một chút, bạn có thể kiếm được một triệu yên mỗi
tháng!"
Trèo lên bậc cầu thang lờ mờ đèn, tôi mở cửa. Tôi chạm mắt một cô gái ngồi ở
bàn tiếp tân. Cô ta hỏi:
"Thời gian, sức khỏe hay tuổi thọ?"
Tôi phá lên cười. Chán ngán trò lố bịch, tôi chẳng nghĩ ngợi gì nữa liền nói:
"Tuổi thọ".
"Xin chờ chúng tôi hai tiếng", cô ta nói, tay đã bắt đầu gõ bàn phím
liên hồi. Này này, cô nghĩ cô là ai mà dám phung phí thời gian của người khác
như vậy hả?
Tôi nhìn quanh cửa tiệm. Trống hoác đến khó tả - cứ như tiệm kính mắt mà không
có một cặp kính, hay tiệm trang sức mà không có một món trang sức nào vậy.
Nhưng ai mà biết, có khi trong tủ kính đang trưng bày đầy những thời gian,
những sức khỏe hay tuổi thọ, chỉ là tôi không thìn thấy đó thôi?
Thật là. Không biết phải tiếp tục giả vờ theo trò đùa chán ngắt này đến lúc nào
đây?
Tôi đi ra ngoài một quảng trường, châm điếu thuốc. Điếu cuối cùng. Chắc sắp
phải bỏ thuốc thôi, vừa tốn tiền vừa hại sức khỏe. Gần đó có một ông cụ đang
cho chim bồ câu ăn. Nói thì xấu hổ, nhưng trông cảnh đó khiến tôi thấy đoi đói.
Sắp sửa đến nước đi mổ tranh với lũ bồ câu mất.
Hi vọng tuổi thọ mình bán được giá, tôi nghĩ.
Sau khi giết thời gian ở bến tàu điện, tôi quay lại cửa tiệm nọ sớm hơn dự
kiến, nằm lăn ra sofa ngủ, chờ kết quả. Sau khoảng hai mươi phút thì người ta
gọi tên. Quái lạ, mình đã nói tên mình là gì đâu.
Tôi thốt lên một tiếng kì cục sau khi đọc tờ đánh giá. Mười nghìn yên một năm?
Còn lại ba mươi năm? Book Off có khi còn trả giá cao hơn.
Hay là người ta nhầm giá của tôi với giá mua rùa? Nhưng trên giấy ghi tên tôi
rõ ràng.
"Mấy người dựa trên tiêu chuẩn nào để đánh giá?" tôi hỏi cô gái, chìa
tờ giấy ra.
"Dựa trên nhiều yếu tố" cô ta trả lời, có vẻ thở dài. "Mức độ
vui vẻ, hiện thực hóa, mức độ đóng góp. Kiểu kiểu vậy." Chắc cô ta lần nào
cũng phải trả lời câu hỏi như vậy, đâm chán.
Cô ta giải thích tường tận hệ thống cho tôi. Thật sự thì cô ta cũng không muốn,
là do tôi nài ép mãi. Điều khiến tôi thật sự bất ngờ là mức giá mười nghìn yên:
đó là mức thấp nhất cho một năm tuổi thọ, thấp đến mức không thể trả thấp hơn
được nữa. Cũng có nghĩa, mạng tôi chẳng có tí giá trị nào. Tôi sẽ không được
vui vẻ, cũng không đem vui vẻ cho ai; không đạt được cái gì, mà cũng chẳng trải
nghiệm được cái gì đáng giá.
"Nếu không có gì cần phản đối, phiền anh ký vào đây" cô gái nói, cứ
như đang cố cho đỡ chán vậy. Nhưng nếu có người không phản đối với cái kết quả
này, thì họ nên đến trại thương điên là hơn. Nhưng khi đó, cả người tôi đờ đẫn,
mà cũng đã quá quen đem đồ của mình đi bán bị trả rẻ rồi. Thất vọng, tôi bảo cô
ta thế này:
"Chừa lại ba tháng, còn đâu tôi bán hết."
T
ôi rời khỏi cửa tiệm nọ, cầm trên
tay phong bì ba trăm ngàn yên. Cảm giác muốn cười khẩy một cái dâng lên trong
lòng. Sự thật đáng buồn là tôi đã biết trước sinh mạng mình chẳng có tí giá trị
nào hết.
Nhưng tôi không muốn suy nghĩ thêm nữa. Tôi mua thật nhiều bia trên đường về
nhà, vừa đi bộ vừa uống. Lâu lắm rồi mới có chất men vào người nên tôi chẳng có
tí đề kháng nào cả, thành ra tôi cứ nôn thốc nôn tháo suốt hai tiếng đồng hồ
sau khi về đến nhà.
Một khởi đầu thảm hại cho ba tháng cuối đời.
Khoảng bốn giờ sáng tôi mới bắt đầu chợp mắt, nhưng lâu lắm rồi tôi mới có một
giấc mơ đẹp như vậy. Mơ về một ngày hè dong dài năm tôi còn học cấp một. Khi đó
tôi đang ở trong xe bố mẹ, đi cắm trại cùng một đứa bạn.
À, tôi đã khóc trong giấc ngủ. Tiếng chuông cửa đã cứu tôi khỏi giấc mơ đẹp đến
tàn nhẫn ấy. Tôi mặc kệ không trả lời, thế rồi tôi nghe thấy có người gọi tên
tôi. Tôi mở cửa, thấy một cô gái lạ đang đứng đó.
Ban đầu thì tôi thấy vui - phản xạ có điều kiện của đàn ông khi có con gái đứng
chờ trước cửa - nhưng sau đó thì tôi nhận ra khuôn mặt cô ta.
Chính là cô gái đã định mức giá cho cái mạng tôi.
"Tôi là Miyagi. Kể từ hôm nay tôi sẽ là người giám sát anh."
Cô ta, Miyagi, hơi cúi đầu về phía trước chào.
Người giám sát... Ờ phải, tôi nhớ cô ta có nói gì đó về vụ này. Vừa cố nhớ lại
chuyện xảy ra hôm trước lúc còn hơi men, tôi vừa chạy vào phòng vệ sinh nôn
tiếp. Tôi chán nản muốn ra khỏi phòng vệ sinh thì thấy cô giám sát đang đứng
chờ trước cửa phòng. Cô ta muốn xem xem tôi nôn hoành tráng thế nào chắc?
Sau khi súc miệng và uống ba cốc nước, tôi lại về giường nằm.
"Như tôi đã giải thích hôm qua," Miyagi đứng cạnh tôi nói, "vì
tuổi thọ của anh đã giảm xuống dưới một năm, nên kể từ hôm nay tôi sẽ giám sát
mọi hành động của anh."
"Để lúc khác không được à?" tôi nói, trừng trừng nhìn Miyagi.
"Được rồi. Vậy để lúc khác" cô ta trả lời, rồi đi ra góc phòng ngồi.
Mắt Miyagi dính chặt vào tôi. Ai có kinh nghiệm rồi sẽ biết, nhưng cứ bị nhìn
mãi như thế sẽ ảnh hưởng đến thói quen hàng ngày. Có nhiều thứ không làm được
trước mặt người khác lắm chứ?
Phải, hôm qua cô ta đã bảo tôi rằng những khách hàng nào còn ít hơn một năm
tuổi thọ sẽ được phân công một người giám sát. Theo lời giải thích của Miyagi,
thì một khi khách hàng chỉ còn ít hơn một năm, họ thường sẽ rơi vào tuyệt vọng
và sẽ dễ dàng gây chuyện. Vì vậy phải có người giám sát để ngăn cản họ kịp
thời.
Giả như tôi có đi gây chuyện, người giám sát của tôi sẽ gọi điện về tổng bộ, họ
sẽ rút cạn dương thọ của tôi. Họ không muốn tạo ra một Travis Bickle thứ hai.
Tuy nhiên, trong ba ngày cuối cùng, người giám sát sẽ trở về và khách hàng sẽ
được tự do hưởng thụ thời gian còn lại. Người ta thống kê được rằng, đến lúc đó
không có ai muốn làm điều xấu nữa.
Buổi tối hôm đó, tôi không còn buồn nôn và đau đầu nữa. Cuối cùng cũng có thể
suy nghĩ một cách thông suốt.
Ngày hôm qua, tôi đã lỡ đem bán đi gần hết tuổi thọ. Tôi ngạc nhiên khi tự thấy
mình chẳng mảy may hối hận. Đã vậy tôi lại còn thấy may vì tôi chỉ để lại ba
tháng - tôi không muốn bị giám sát lâu hơn thế. Mà có khi bán hết chỉ để lại ba
ngày còn hay hơn? Ờ thì, bây giờ có ủ rũ buồn bực vì mình vô giá trị đến mức
nào thì cũng có để làm gì đâu. Vấn đề bây giờ là tôi nên làm gì trong ba tháng
còn lại.
Tôi lấy ra cái bút với tờ giấy, liệt kê những gì tôi muốn làm. Danh sách to-do
của tôi đại loại như thế này.
- Gặp gỡ và nói lời cảm ơn đứa bạn thuở bé
- Tâm sự với đứa bạn thân
- Dành thật nhiều thời gian cho gia đình
- Viết bức thư cuối cùng cho bạn bè
- Chẳng đến trường làm gì hết
- Cũng không cần đến chỗ làm thêm nữa
Không có gì đặc biệt. Tôi nghĩ nếu có đưa cho người khác viết hộ thì cũng chỉ
ra chừng đó thôi.
Tôi để ý thấy Miyagi đứng sau lưng mình, không biết tự lúc nào, đọc những gì
tôi viết. "Tôi khuyên anh không nên làm việc này" - cô ta nói, chỉ
tay vào danh sách. Là dòng "Gặp gỡ và nói lời cảm ơn đứa bạn thuở
bé".
"Sao vậy?" tôi hỏi Miyagi.
...Có lẽ tôi nên kể về đứa bạn đó. Chúng tôi làm bạn từ năm bốn tuổi, cô bạn
từng xuất hiện trong giấc mơ của tôi ấy. Chúng tôi đi đâu cũng có nhau - cho
đến khi cô ấy chuyển trường.
Khi tôi mới vào học cấp hai, mọi thứ vẫn còn rất lạ lẫm với tôi. Tôi bị cô lập
trong lớp, nhưng chỉ có cô ấy ngày nào cũng bắt chuyện với tôi, hỏi tôi
"Cậu có làm sao không?". Kể cả sau khi chúng tôi mỗi người một
phương, hình ảnh cô ấy vẫn xuất hiện mỗi khi tôi gặp khó khăn. Nếu không có cô ấy,
tôi đã chẳng được như ngày hôm nay. Dù rằng "như ngày hôm nay" cũng
chẳng phải to tát gì cho cam.
Nhưng dù sao tôi cũng rất biết ơn cô ấy. Mấy năm gần đây chúng tôi không còn
liên lạc nữa, nhưng nếu cô ấy gặp chuyện, chắc chắn tôi sẽ chạy đến bên cô ấy
bất kể mọi thứ. Tôi muốn trả ơn cô ấy - bằng cách nào cũng được.
"Cô bạn thuở bé của anh..." Miyagi cho tôi biết.
"Cô ấy sinh con năm mười bảy tuổi, rồi bỏ học trung học. Cô ấy cưới năm
mười tám tuổi, nhưng rồi ly dị năm mười chín. Hiện tại cô ta hai mươi tuổi, nuôi
con một mình. Rồi hai năm nữa, vô tình hay hữu ý, cô ta sẽ treo cổ tự vẫn. Nếu
anh đi gặp cô ấy bây giờ, chắc chắn cô ta sẽ vòi tiền. Cô ta chắc chắn là không
nhớ tí gì về anh cả."
Cảm giác của tôi lúc đó? Đau. Đau lắm chứ. Ký ức tuyệt vời nhất của tôi đang bị
chà đạp. Đáng thương thay, hai mươi tuổi đầu rồi nhưng tận trong thâm tâm tôi
vẫn rất ngây ngô, trong sáng, nhạy cảm - thật sự tôi vẫn chưa bao giờ chín
chắn. Cứ mỗi khi có gì đó thay đổi hay kết thúc, tôi cũng không dằn lòng nổi,
kể cả đến lúc này. Một thằng đàn ông yếu đuối.
Thế nhưng, tôi cố giả vờ như không bận tâm. "Hừm", tôi vừa nói vừa
châm điếu thuốc. Sau ba điếu, đầu tôi bắt đầu đau. Nhưng tôi vẫn cứ hút. Hút
chỉ để quên.
Miyagi lại trở về góc phòng. Bàn tay lướt nhẹ trên cuốn sổ, ghi chép lại gì đó.
Để ý thì thấy mặt trời bắt đầu lặn. Nhìn xuống danh sách, tôi quyết định lấy
bút gạch đi dòng đầu tiên - gặp bạn thuở bé. Đọc kỹ lại danh sách, tôi với lấy
điện thoại, chậm rãi ấn từng phím.
"Có chuyện gì phải không? Hiếm lắm mày mới gọi về nhà." Cũng đã lâu
rồi tôi mới nghe thấy giọng mẹ. Tôi quá bận, học hành, làm việc, không có thời
gian mà gọi.
"Vâng, con xin lỗi. Đột ngột quá, nhưng con về nhà ít hôm được không hả
mẹ?" Tôi đã định nói vậy với mẹ. Rồi tôi sẽ hưởng quãng thời gian cuối đời
này trong tình yêu gia đình. Nhưng trước khi tôi kịp mở miệng, mẹ tôi đã bắt
đầu nói liên hồi.
Mẹ kể với tôi về đứa em trai. Mẹ luôn kể chuyện nó mỗi khi có dịp. Đứa em tôi
thật ra khá nổi tiếng. Nó cứ như sinh ra để chơi bóng chày vậy: nó được làm tay
ném ở Koshien ngay từ năm nhất. Nó cũng thường xuyên lên TV nữa. Em trai tôi
đấy.
Hiển nhiên là mẹ tôi sẽ kể tất cả những gì đứa em tôi gần đây trải qua. Lần này
mẹ kể về cô bạn gái nó đưa về nhà. "Con bé xinh lắm", mẹ bảo tôi
không dưới hai chục lần. "Xinh đến độ tao còn chẳng tin tao với nó cùng là
đàn bà nữa kìa! Còn tính nó thì..." Mẹ cứ liến thoắng, cứ như thể hai đứa
nó đã cho mẹ đứa cháu nội rồi ấy.
Mẹ không có vẻ gì là muốn nghe tôi tâm sự cả.
Ý muốn trở về gia đình của tôi bắt đầu tàn úa. Có vẻ cô bạn gái này thường
xuyên được mời sang dùng cơm tối. Chỉ tưởng tượng mình ngồi giữa khung cảnh đó
là tôi rùng mình muốn chết rồi. Cúp máy ngay khi thấy có cơ hội thích hợp, tôi
bỏ ý định về nhà.
T
ôi nghĩ có lẽ hôm nay muốn làm gì
cũng không được. Kể cả làm những gì tôi thích thì cũng chỉ là tự xao lãng đi
thôi. Tôi quyết định ngày mai sẽ thử lại. Và tất nhiên, trong góc phòng là một
người mà có cũng chẳng giải quyết được chuyện gì.
"Anh cứ giả bộ như tôi không có ở đây cũng được, không vấn đề gì cả."
Miyagi nói, chắc cũng đoán được cảm giác của tôi. Nhưng dù cô ta có nói gì thì
tôi vẫn cứ thấy phiền. Thú thực là tôi khá nhát. Một khi bạn bị một cô gái trạc
tuổi bạn giám sát, mọi hành động của bạn cứ loạn nhịp hết cả. Tôi để ý thấy
mình cứ vuốt tóc mãi. Hoàn toàn gượng gạo lúng túng.
Tôi cố đọc "Finnegans Wake" - quyển sách khó hiểu nhất của tôi - một
lúc lâu. Và tất nhiên là chẳng có chữ nào vào đầu cả. Còn có ba tháng, tôi đang
làm cái gì thế này?
Đọc sách chán, tôi lại ra cửa hàng tạp hóa mua đá và whiskey. Miyagi cũng mua
bánh ngọt cuộn với mấy thứ khác. Tôi có cảm giác như mình đang thấy ảo giác
vậy.
Nói thật là tôi đã mơ được như vậy từ lâu. Sống chung với một cô gái, mặc đồ ở
nhà cùng đi ra cửa hàng, cùng mua đồ ăn đồ dùng hàng ngày. Tôi thấy ghen tị
những cặp đôi cùng chia sẻ những giờ phút như vậy - cho nên, dù cô ấy chỉ ở
cạnh tôi với tư cách là người giám sát, tôi cũng thấy vui khi cùng đi mua đồ
đêm với một cô gái trẻ. Hạnh phúc, nhưng trống trải - có lẽ vậy? Không, đừng
đánh giá chi cả, với tôi thế là đủ "thật" rồi.
Trở về nhà, tôi nhấm nháp từng giọt whiskey, cuối cùng cũng cảm thấy vui hơn.
Men rượu vào những lúc này là tuyệt nhất. Tôi lại gần Miyagi, cô ấy đang ghi
chép gì đó trong góc phòng. "Cô uống không?" tôi mời.
"Anh cứ uống đi. Tôi đang làm việc." Miyagi từ chối, không ngẩng mặt
lên.
"Cô đang viết gì đấy?" tôi hỏi.
"Biên bản ghi chép hành động của anh."
"À. Tôi đang say đấy, ghi vào đi."
"Vâng, cái đó tôi cũng thấy." Miyagi bất đắc dĩ gật đầu.
Trông chừng thằng trẻ con như tôi chắc là cũng bực mình lắm đây.
Phải đến lúc say hoàn toàn, tôi mới bắt đầu có cảm giác mình là nhân vật chính
của một vở bi kịch. Nhưng tôi lại hoàn toàn lạc quan, trong người đầy năng
lượng. Tôi quay ra bảo Miyagi:
"Với ba trăm ngàn yên, tôi sẽ làm nên một điều gì đó đáng giá hơn cả ba
trăm triệu!"
"À" Miyagi nói, có vẻ hoàn toàn không quan tâm.
"Chẳng nhiều nhoặn gì cho cam, nhưng đấy là mạng tôi. Tôi sẽ biến nó thành
ba trăm ngàn yên nhưng đáng giá hơn ba trăm triệu!"
Tự tôi thấy tôi cũng oai ra phết. Nhưng Miyagi thì vẫn thờ ơ. "Ai cũng nói
như anh cả."
"Ý cô là soao?" tôi hỏi.
"Ai cũng thích nói thánh nói tướng khi cái chết sắp đến gần... Nhưng,
Kusunoki-san, nghĩ mà xem - " Miyagi nói, nhìn vào mắt tôi, vô cảm.
"Liệu một người đàn ông không làm nên chuyện gì trong ba mươi năm cuộc đời
có thể làm gì trong có ba tháng?"
"...thử dzồi mới biết." tôi trả lời, mặc dù trong lòng biết cô ấy nói
hoàn toàn đúng.
Nhận ra điều gì, tôi hỏi Miyagi "Này, có phải cô biết tất cả những dzì sẽ
xảy ra trong ba mươi năm còn lại của tôi phải không?"
"Vâng, ít nhiều là vậy. Nhưng giờ thì biết mấy chuyện đó cũng chẳng để làm
gì."
"Với tôi thì có để làm gì đấy. Kể mau."
"À vâng, có lẽ vậy." Miyagi nói. "Đầu tiên, trong suốt ba mươi
năm đó, không có ai yêu anh cả."
"Nhục thế nhỉ" tôi nói cứ như thể đấy không phải là tôi vậy.
"Bản thân anh cũng không yêu được ai. Và chính vì vậy, anh tự khiến mọi
người xung quanh không ưa nổi anh. Càng ngày anh càng xa rời với người xung
quanh, xa rời thực tại."
Miyagi thoáng nhìn về phía tôi.
""Rồi sẽ có lúc điều may sẽ đến" - chính ý nghĩ đó khiến anh
sống được đến năm anh năm mươi tuổi - cho đến khi anh chết một mình, thù oán
rằng anh không thuộc về thế giới này."
"Vãi cả nhục" tôi lặp lại như cái máy. Nhưng tận trong sâu thẳm, tôi
cảm thấy đau đớn. Tất cả những chuyện đó quá dễ tiên đoán.
Miyagi tiếp tục kể, rằng tôi sẽ gặp tai nạn xe cộ năm bốn mươi tuổi. Tai nạn đó
sẽ cướp đi một nửa khuôn mặt cùng với khả năng đi lại của tôi. Nghe kể thì cũng
chẳng vui vẻ gì, nhưng có lẽ tôi cũng khá may mắn vì được chết trước khi chuyện
đó xảy ra. Thật sự vậy, năm mươi năm cuộc đời tôi là năm mươi năm tẻ nhạt vô
giá trị, được kéo dài bởi một niềm hy vọng hão huyền. Nhưng một khi tôi biết
rằng chẳng có gì tốt đẹp sẽ xảy ra, tôi mới có thể ra đi thanh thản.
T
ôi bật TV lên, cố tự phân tâm. Có
vẻ là chương trình thể thao. Đúng lúc tôi định chuyển kênh thì nỗi sợ lớn nhất
của tôi thành hiện thực: tên và hình đứa em trai tôi hiện lên. Tôi phản ứng
bằng cách ném cốc thủy tinh vào màn hình TV. Cái TV rơi xuống sàn, mảnh vỡ thủy
tinh văng tứ tung. Tôi xoay người nhìn Miyagi. Cô ta đang nhìn tôi chằm chằm,
sẵn sàng tự vệ.
"Em trai tôi đấy", tôi nói, cố ra vẻ vui. Nhưng ngược lại nụ cười đó
lại khiến tôi trông như thằng mất trí.
"...Có vẻ anh không quan tâm đến em trai lắm nhỉ?" Miyagi nói, vẻ
khinh miệt.
"Ừ, không." tôi xác nhận. Rồi tôi nghe thấy tiếng phòng bên đập tường
nhắc.
Khi tôi thu dọn đống thủy tinh vỡ, cơn say cũng dịu dần - cứ như đang giúp tôi
vậy. Lúc hơi men bay hết, tôi biết cũng là lúc tâm trạng tôi tồi tệ nhất. Vì
vậy, tôi gọi điện cho một người. Đó cũng là một lựa chọn sai lầm. Gì chứ lựa
chọn sai lầm trong thời điểm quan trọng là nghề của chàng rồi.
Tôi gọi cho đứa bạn thân hồi cấp ba. Vài tháng rồi chúng tôi cũng không liên
lạc, nhưng khi tôi hỏi "Ê đi uống không?", cậu ta vui vẻ nói "Ô
kê tới liền". Tôi cảm giác như được cứu rỗi. Một chút thôi. Thì ra vẫn có
người quan tâm đến mình.
Đây là phần đáng xấu hổ nhất, nhưng tôi muốn gặp đứa bạn là có động cơ cả. Cô
Miyagi này có thể chẳng có tí lịch sự nào, nhưng hành động của cô ấy, theo tôi,
khá dễ thương. Ý tôi là cô ấy lúc nào cũng chỉ theo sau lưng tôi. Tất nhiên tại
vì cô ấy giám sát tôi nên mới vậy. Nhưng lúc tôi bước quanh chỗ siêu thị, tôi
đã nghĩ không biết mọi người có nhầm tôi và cô ấy là một cặp không? Ý tôi là,
nếu không phải giống một cặp thì có thể giống gì nữa chứ? Tôi đang mong thằng
bạn tôi sẽ hiểu nhầm như thế. Tôi muốn khoe rằng tôi đã đưa một em dễ thương về
nhà. Một động cơ đáng xấu hổ phải không? Nhưng với tôi thì đó là chuyện tôi
phải làm gấp.
Chúng tôi đến bàn đặt trước ở nhà hàng, Miyagi ngồi cạnh tôi. Tôi bồn chồn chờ
đứa bạn đến. Xem giờ thì có vẻ chúng tôi đến sớm quá. Tôi quyết định gọi cà
phê. Khi cô nhân viên đến, tôi gọi đồ uống cho mình rồi quay sang Miyagi:
"Còn cô?"
Cô ấy trông có vẻ không vừa ý. "...Ừm. Tôi chưa nói với anh sao?"
"Nói gì cơ?" tôi trả lời.
"Chỉ có anh nhìn thấy và nghe thấy tôi. Không ai khác nhận ra sự hiện diện
của tôi cả."
Miyagi ẩn nhẹ cô nhân viên sang bên, và cô ta không phản ứng thật. Tôi nhìn
lên, thấy mặt cô nhân viên. Cô ta đang nhìn tôi như thể nhìn một thằng thần
kinh. Mà đúng là thần kinh thật. Thôi xong. Mặt tôi bắt đầu đỏ lên vì ngượng
một lúc lâu. Thế này có nghĩa là, hiển nhiên, giấc mơ khoe Miyagi với đứa bạn
tôi cũng tan thành mây khói. Tôi là hiện thân của khốn khổ, lớp này chồng lên
lớp khác. Giá mà tôi có thể bán khốn khổ thay vì bán tuổi thọ, thời gian hay
sức khỏe.
Đúng lúc tôi định đứng dậy đi về thì đứa bạn tôi đến. Chúng tôi cùng chung vui
vì lâu rồi mới gặp lại, nhưng một nửa trong tôi thấy tuyệt vọng. Tôi cũng chả
quan tâm làm gì nữa.
Cùng là những kẻ bất mãn những năm cấp ba, chúng tôi từng bỏ hàng giờ liền ngồi
trong McDonald, than phiền với nhau. Có lẽ tất cả những gì chúng tôi muốn nói
khi ấy là "Mình chỉ muốn được vui vẻ". Nhưng chúng tôi đã quá nhút
nhát không thể nói ra, nên cuối cùng thay vào đó chúng tôi dành hàng tiếng đồng
hồ để rủa xả.
Thế nhưng mặc dù đứa bạn tôi vẫn cứ than thở nhiều năm sau đó, tôi biết bên
trong hắn có cái gì đó căn bản đã thay đổi. Hắn không than thở vô lý vô căn cứ
như những năm cấp ba nữa, thay vào đó, hắn than thở một cách thực dụng, hợp lý
về công việc, về bạn gái.
Tôi không thể chịu nổi nữa. Đứa bạn đang càng lúc càng khoe nhiều, Miyagi cũng
cứ thì thầm cái gì đó đằng sau lưng. Tôi ghét phải nghe cả hai người đó nói
cùng lúc. Cảm giác như đầu sắp nổ tung vậy. Tôi bị đẩy đến mức đường cùng, kể
cả tôi lúc bình thường chắc cũng không kiềm chế nổi chứ đừng nói là trong hoàn
cảnh này.
Không suy nghĩ gì, tôi hét vào mặt Miyagi "CÂM MỒM!" Cả nhà hàng chợt
im lặng. Vài giây sau, tôi mặt cắt không còn giọt máu. Trước khi đứa bạn kịp
nói, tôi bỏ lại tiền phần tôi rồi ra khỏi chỗ. Càng lúc càng thấy giống thằng
tâm thần, bảo sao mạng tôi chỉ đáng có ba trăm ngàn yên.
Tôi đi bộ về nhà. Cơn say dịu dần, và mặc dù tình trạng của tôi hiện thảm hại
đến vậy, đôi mắt tôi vẫn chưa thấy mỏi. Vì tôi hoàn toàn không thấy buồn ngủ,
tôi quyết định xem TV, rồi lại sực nhớ ra rằng TV tôi đã đập vỡ mất rồi còn
đâu. Có vẻ hình thì hỏng nhưng còn tiếng, tôi quyết định coi TV như cái radio
cỡ đại vậy.
Tôi mở một lon bia, uống cùng với Pretz. Miyagi có vẻ đang ghi chép về tôi như
thường lệ. Viết về pha biểu diễn ngoạn mục của tôi ở nhà hàng là cái chắc.
"Này, xin lỗi, lúc nãy tôi hét vào mặt cô." tôi nói. "Lẽ ra tôi
nên bịa ra lý do nào đấy rồi chuồn, như cô nói."
"Phải", Miyagi trả lời, không ngẩng lên.
"Muốn uống không? Sau khi cô viết xong."
"Anh muốn tôi uống?" cô ấy hỏi.
"Ừ. Tôi cô đơn quá." tôi kể thật.
"Xin lỗi anh, nhưng tôi còn đang làm việc." Cô ấy từ chối. Xì, sao
không bảo luôn từ đầu cho đỡ tốn hơi.
B
ình minh lên rồi, tôi nghe thấy cả
tiếng chim hót. Có vẻ Miyagi giám sát tôi trong chu kỳ ngủ một phút rồi tỉnh
năm phút. Chắc là cô ấy sức khỏe tốt lắm. Đổi lại là tôi thì tôi chịu.
Khi tôi tỉnh dậy thì cũng là lúc mặt trời bắt đầu lặn. Nghe thì khó tin, nhưng
trước đây tôi cũng khá siêng. Ngày nào cũng đi ngủ lúc mười hai giờ và tỉnh dậy
lúc sáu giờ sáng. Tỉnh dậy lúc bình minh khiến cơ thể tôi thấy thoải mái hơn.
Nhìn vào góc phòng, Miyagi vẫn ngồi đó. Hình như cô ấy đi tắm lúc tôi đang ngủ,
lúc tôi đi ngang qua vẫn thấy mùi dầu gội. Vẫn là căn phòng đó, nhưng khoảng
không gian có Miyagi dường như là một thế giới khác vậy.
Tôi nhìn lại danh sách, rồi quyết định hôm nay tôi sẽ viết thư cho bạn bè. Tôi
ra cửa tiệm gần nhà mua giấy và phong thư, rồi cầm lại cây bút mực lên viết.
Thế rồi tôi chợt nhận ra đã rất lâu rồi mình chưa viết thư. Lần cuối cùng mình
viết một bức nghiêm túc là khi nào nhỉ? Tôi lục lọi lại ký ức. Hình như là một
ngày hè năm lớp sáu.
Ngày đó, lớp chúng tôi chôn một hộp thời gian. Cái hộp tròn, dài, chứa những
báu vật chúng tôi gửi đến chính bản thân chúng tôi trong tương lai. Đứa nào
cũng viết rất nghiêm chỉnh, mà cũng rất vui. Thầy giáo chúng tôi nói chúng tôi
sẽ đào nó lên năm chúng tôi hai mươi tuổi, nhưng tôi chưa thấy có động tĩnh gì
cả. Rất có thể tại chẳng có ai liên lạc với tôi, mà cũng rất có thể vì chẳng ai
còn nhớ cả.
Tôi chợt nảy ra một ý. Nếu không ai đi đào lên, thì tự tôi sẽ đào. Một ý niệm
đầy lãng mạn, nhung nhớ là tất cả những gì tôi cần.
Khi trời bắt đầu tối hẳn, tôi bắt xe điện về trường tiểu học cũ. Tôi mượn tạm
chiếc xẻng trong kho, vòng ra đằng sau nhà thể chất, rồi bắt đầu đào. Tôi tưởng
là dễ tìm, nhưng thật sự tôi không nhớ nổi là nó chôn ở đâu. Miyagi ngồi bên
cạnh, lơ đãng nhìn tôi đào từ hố này sang hố khác. Một điều khá lạ.
Sau ba tiếng đồng hồ đào bới, tôi cuối cùng cũng tìm thấy chiếc hộp. Lẽ ra tôi
chỉ muốn lấy thư mình ra thôi, nhưng đã bỏ bằng ấy công sức, thôi thì cứ lấy
tất. Tôi mở những bức thư của đám bạn cùng lớp mà đến giờ tôi chẳng còn nhớ nổi
ra đọc. Trước đó, tôi hoàn toàn không nhớ ra rằng ở cuối mỗi bức thư là cột
"Bạn thân" để chúng tôi điền.
Dễ đoán quá phải không? Trên tất cả những bức thư đó, không bức nào có tên tôi.
À, ra vậy. Kể cả trong ký ức đẹp đẽ nhất thời cấp một thì cũng chỉ đến vậy.
Nhưng ít ra vẫn còn một điều may: cô bạn thuở bé của tôi, dù tôi không có tên
trong cột bạn thân, có nhắc đến tôi trong bức thư cô ấy viết. Tất nhiên phải gọi
đấy là điều may tôi cũng chán nản lắm.
Tôi chỉ lấy bức thư của tôi và bức của cô bạn thuở bé, còn đâu tôi bỏ lại vào
hộp chôn lại xuống đất. Khi tôi bỏ đi, tôi loáng thoáng thấy Miyagi đang đạp
đất chỗ chôn cái hộp lại cho bằng phẳng.
Chuyến tàu cuối đã rời bến cả tiếng trước rồi. Tôi nằm dài trên băng ghế, chờ
chuyến tàu sáng sớm. Ga tàu luôn thắp sáng, đầy thiêu thân. Không phải là chỗ
lý tưởng nhất để ngủ. Nhìn lại thì Miyagi vẫn chẳng có vẻ gì là mệt mỏi. Cô ấy
lấy ra một cuốn sổ ký họa, bắt đầu phác lại khung cảnh. Tôi tự hỏi không biết
đấy có phải là một phần công việc không, rồi ngủ mất lúc nào không hay.
Tôi tỉnh dậy vài tiếng trước khi có chuyến tàu đầu tiên, ra ngoài mua một cốc
cà phê đá từ máy bán tự động. Cả người tôi đau nhức vì nằm trên ghế chờ. Trời
vẫn còn tối. Khi tôi quay trở lại thì chợt nhìn thấy Miyagi đang duỗi người.
Tôi có cảm giác như đấy là lần đầu tôi nhìn thấy phần con người ở Miyagi. Một
cảm giác dễ chịu. À, hóa ra cô ấy cũng phải duỗi người cho đỡ mỏi.
Thế rồi một cảm xúc kỳ lạ bắt đầu dâng lên trong tôi.
Có thể vì tôi chỉ còn có ba tháng.
Có thể vì đấy là một phần của tuyệt vọng.
Có thể vì đấy là phần tiếp theo của căng thẳng, mệt mỏi, đau đớn.
Có thể vì tôi vẫn còn ngái ngủ, mà cũng có thể là vì tôi thích cô gái tên Miyagi
thật.
Nhưng sao cũng được. Lúc này tôi muốn làm một việc gì đó ác ý với Miyagi. Lại
gần Miyagi, tôi hỏi: "Cô giám sát viên ơi?"
"Gì vậy?" Miyagi ngẩng đầu lên nói.
"Giả dụ nếu tôi bạo hành cô, thì mất bao lâu tổng bộ hay gì gì đó mới giết
được tôi?"
Lạ một điều, cô ấy hoàn toàn không bất ngờ. Miyagi nhìn tôi với ánh mắt trầm
lắng, trả lời "Không đến một tiếng đâu."
"Tức là tôi có dư dả thời gian làm gì tùy thích?"
Cô ấy ngoảnh đi, nói "Không ai bảo anh vậy cả."
Thế rồi tôi và cô ấy không ai nói gì một lúc lâu. Lạ một điều, Miyagi không hề
có ý định muốn chạy trốn. Chỉ ngồi nhìn xuống chân.
"...Nghề của cô cũng nguy hiểm nhỉ." tôi nói, ngồi xuống cách Miyagi
hai ghế.
Cô ấy vẫn ngoảnh đi. "Anh hiểu là tốt."
Ý định trước đó của tôi bị dìm tắt hẳn. Ánh mắt cam chịu của Miyagi khiến chính
tôi cũng thấy buồn.
"Chắc là có nhiều người như tôi lắm phải không? Cái chết đến gần, lấy
người giám sát ra trút cơn điên."
Miyagi lắc đầu. "Thật ra trường hợp của anh khá đơn giản. Có kẻ còn cực
đoan hơn anh nhiều."
"...Sao một cô gái trẻ như cô lại đi nhận công việc nguy hiểm thế
này?"
Miyagi chậm rãi trả lời tôi, từng chút một. Cô ấy nói cô ấy đang phải gánh nợ,
mà người nợ thật ra là mẹ Miyagi. Dù rằng cuộc sống không thật sự sung túc, bà
ta đã vay tiền để mua thêm tuổi thọ. Thế nhưng bà ta đổ bệnh rồi chết không lâu
sau đó, để lại khoản nợ cho Miyagi. Tình tiết thì mới, nhưng rốt cục vẫn là
những câu chuyện đáng ghê tởm đấy.
"Tôi phải bán hết tuổi thọ thì mới trả được hết nợ. Lúc đấy gần như tôi đã
quyết định bán rồi, nhưng đúng lúc tôi tuyệt vọng buông xuôi thì người ta bảo
tôi nghề giám sát. Một nghề khó, nhưng trả lương hậu. Cứ đà này thì đến năm tôi
năm mươi tuổi là trả xong nợ."
Đến năm năm mươi tuổi? Nghe kể thế chỉ khiến tôi thêm thất vọng. Miyagi kể cứ
như cái công việc này cứu rỗi cô ấy vậy. Mà kể cả tôi không làm gì cô ấy thì cô
ấy cũng không thể tiếp tục đối mặt với những thằng như tôi vài chục năm nữa
chứ?
"Có khi cô cứ bán sạch tuổi thọ còn hơn" tôi nói. "Ai mà biết cô
có sống nổi đến năm năm mươi tuổi không?"
Cô ấy nhìn tôi, vẻ lo lắng. "Phải, nhiều người tôi từng giám sát đã có ý
định giết tôi. Nhưng... anh thấy đấy, chuyện nhiều lúc không đơn giản thế. Có
khi điều may rồi cũng sẽ đến."
"Tôi có quen một ông bạn, chết năm năm mươi tuổi, lúc nào cũng nói y hệt
vậy."
"Tôi cũng quen một người như thế, trùng hợp thật" môi Miyagi khẽ mỉm.
Tôi thấy vui vui vì câu nói đùa của mình khiến cô ấy cười.
C
húng tôi bắt chuyến tàu đầu tiên.
Xung quanh không đồng phục trường cũng đồng phục công sở. Tôi nói chuyện với
Miyagi, mặc kệ mọi người xung quanh.
"Không ai coi tôi là bạn thân cả, nhưng này, chí ít thì cô bạn thuở bé
cũng nhắc tên tôi trong thư."
Tất nhiên là không có ai khác ngoài tôi trông thấy Miyagi, nên người ta sẽ thấy
tôi đang nói chuyện một mình. Một kẻ quái đản.
Miyagi có vẻ lo. "Ừm. Mọi người đang nhìn đấy. Họ sẽ nghĩ anh kỳ cục... mà
thật ra họ nghĩ thế rồi."
"Thì kệ họ. Tôi kỳ cục thật mà.
...Lúc ở ga tàu tôi cũng suy nghĩ nhiều, tôi nhận ra rằng dù cô ấy có thay đổi
đến đâu thì người bạn đó cũng là cả cuộc đời tôi."
"Ý anh là sao?"
"Tôi muốn gặp và nói chuyện với cô ấy một lần cuối cùng. Và thay lời cảm
ơn đã cho tôi một cuộc đời, tôi muốn gửi cho cô ấy ba trăm ngàn yên mà tôi đã
bán đời đi để đổi lấy. Cô có phản đối cũng mặc cô, đấy là tiền của tôi, mạng
của tôi."
"...Nếu anh muốn, tôi cũng không cản. Nhưng trước hết đừng nói chuyện với
tôi trên tàu nữa. Ngượng lắm." Dù nói vậy, trông Miyagi có vẻ rất thích
thú.
Tôi không về nhà, mà đi thẳng vào trung tâm thành phố. Nhích đầy bụng bánh mì
nướng, trứng ốp, cà phê. Tôi hít sâu một hơi, rồi lấy điện thoại gọi cho cô bạn
thuở bé.
"Mình gặp buổi tối nhé", cô bạn tôi bảo. Thế cũng tiện, về phần tôi
tôi cũng cần phải chuẩn bị trước.
Tôi nắm lấy tay Miyagi, đi bên cạnh cô ấy, vung vẩy. Mọi người chỉ nhìn thấy
tôi vung vẩy một mình, nhưng lúc đó tôi vui quá, thời gian đâu mà để tâm.
Miyagi trông có vẻ lo, nhưng tôi cứ kéo cô ấy theo.
Đầu tiên tôi đến tiệm cắt tóc đặt hẹn hai tiếng sau. Thế rồi tôi đến tiệm quần
áo mua đồ và giày, thay luôn tại đó. Cả năm trời rồi tôi chưa mua quần áo mới.
Mặc đồ mới, cắt tóc mới, trông tôi cứ như một con người mới vậy. "Trông cứ
như người ta chứ chẳng phải anh nữa ấy" Miyagi cũng đồng ý. Tôi thật lòng
thấy vui. Đấy, tôi cũng không tệ đâu.
Tôi còn dư thời gian trước buổi hẹn, nên đã nhờ Miyagi tập trước cho tôi. Chúng
tôi vào nhà hàng hôm trước. Tôi nhìn Miyagi, lúc này đang ngồi trước mặt tôi,
rồi cười.
"Sao Miyagi? Trông tôi ổn không?"
Nếu người khác nhìn sẽ chỉ thấy tôi đang cười với bức tường.
Miyagi vừa nhấm sandwich vừa trả lời. "Hừm, anh cười có vẻ gượng lắm. Chắc
tại ít dùng nên cơ mặt yếu đấy."
"Hừm, thế thì tôi phải tập luyện chuẩn bị cho tối nay vậy." Biểu cảm
của tôi liên tục đổi từ bình thường sang mặt cười rồi đổi lại.
"...Anh thú vị đấy."
"À ừ. Quyến rũ không? Cẩn thận kẻo đổ đấy nhé."
"Vâng tôi sẽ cẩn thận. Nhưng anh cũng có chỗ này chỗ kia nhỉ."
Chúng tôi nói chuyện khá vui vẻ.
Từ lúc hẹn đến lúc gặp cô bạn thuở bé chỉ cách có tám tiếng, mà tôi thì cảm
giác như hai mươi tám tiếng vậy. Tôi gần như cứ năm giây lại xem đồng hồ một
lần.
Tôi tập luyện với Miyagi cho đến phút cuối. Chúng tôi cứ thử đi thử lại nhiều
lần trong một góc quán cà phê, làm sao để gây ấn tượng tốt nhất với cô bạn.
...Thế rồi giờ hẹn cũng đến. Tôi bị bất ngờ vì cả giọng nói lẫn ngoại hình cô
bạn đều thay đổi, nhưng nụ cười và cử chỉ của cô ấy thì vẫn vậy. Chỉ thế thôi
cũng đủ khiến tôi không hối tiếc.
"Lâu quá rồi không gặp nhỉ." Cô ấy nói. "Dạo này cậu khỏe
không?"
"Tớ vẫn khỏe. Còn cậu thì sao?" Tôi trả lời. Nhưng một người chỉ còn
sống được có ba tháng nữa mà "vẫn khỏe" thì đúng là nực cười.
Dù là ngoại hình của tôi, tiền của tôi hay là gì, cô bạn tôi cũng thấy thích.
"Cậu thay đổi thật rồi." cô ta xun xoe. Có vẻ mọi thứ đang đi theo
chiều hướng tốt. Tôi vừa biết trước tương lai, vừa đã tập đi tập lại nhiều lần,
nên đã gây được ấn tượng tốt. Nhưng có lẽ tôi không phá tung hết lên thì không
chịu được.
Ngắt lời cô bạn trong lúc cô ta đang kể lể sự tình, tôi bắt đầu kể về sự tình
của tôi, rằng tôi đã bán tuổi thọ như thế nào. Tôi nói với cô ta "Ừm, cậu
à, tớ chỉ còn sống được có ba tháng nữa thôi" theo cách gợi thương cảm. Có
lẽ trong thâm tâm tôi đã muốn người bạn ấy tin tôi, cảm thông với tôi, an ủi
tôi. Nhưng tôi chỉ kể được năm phút cô ta đã bắt đầu thấy chán. Cô ta chỉ
"Hừm" một cái rồi nhìn tôi như thể nhìn một thằng ngu. Tất nhiên, đấy
là lỗi của tôi. Làm gì có ai tự dưng được kể chuyện bán tuổi thọ rồi thì người
giám sát mà tin liền cơ chứ, nhất là từ miệng tôi kể thì càng không thể tin. Ít
ra thì cô ta không phì cười, thế là tốt lắm rồi.
"Thôi tôi xin lỗi", cô ấy nói, đứng dậy. Tôi cứ nghĩ cô ấy vào nhà vệ
sinh. Cô ấy vừa rời đi thì món chúng tôi gọi được đem đến. Lúc ấy, tôi đã rất
muốn tiếp tục kể lể.
Cô ấy không quay lại nữa. Tôi lại làm hỏng chuyện rồi.
T
ôi chậm rãi ăn món pasta nguội
lạnh. Được một lúc thì Miyagi, ngồi đối diện tôi, cũng bắt đầu ăn. "Nguội
nhưng ăn vẫn ngon" cô ấy nói. Tôi không trả lời.
Rời khỏi nhà hàng, tôi đến cây cầu gần ga tàu. Thế rồi tôi lấy phong bao ba
trăm nghìn yên mà tôi định đưa cho cô bạn tôi ra. Đi dọc cầu, tôi rút từng tờ
từng tờ một, đưa tiền cho người qua đường.
"Anh nên ngừng lại đi." Miyagi bảo.
"Tôi có làm phiền ai đâu?" Tôi đáp.
Khi người ta nhận ra tôi đang đưa tiền cho họ, họ hoặc là nói tiếng cảm ơn nho
nhỏ, hoặc lưỡng lự sinh nghi. Nhiều người không nhận tiền, cũng có người đòi
cho thêm. Ba trăm nghìn yên thoáng chốc bay vèo. Thậm chí tôi còn tự móc ví
mình ra đem cho. Có lẽ lúc đấy tôi quá thèm có người quan tâm đến mình. Tôi
muốn có ai đó hỏi tôi: "Anh gặp chuyện gì à?".
Sau khi phân phát hết ba trăm ba mươi nghìn yên, tôi đứng thững lại giữa đường.
Người đi qua nhìn tôi với ánh mắt không mấy thiện cảm.
Tôi không có tiền để đi taxi, nên đành ngủ trên băng ghế đá dưới bóng một tòa
nhà lớn. Phía trên đầu tôi, đèn đường bật tắt liên hồi.
Miyagi cũng ngủ trên ghế. Sao lại đối xử tệ bạc với một cô gái thế này.
"Cô cứ về nhà đi."
Cô ấy lắc đầu. "Nếu tôi mà về, tôi sợ anh sẽ tự tử mất."
Tôi ngửa mặt lên ngắm sao cho đến khi thiếp đi. Gần đây tôi lại có nhiều dịp
ngắm sao. Trăng tháng bảy đẹp quá. Mà có khi trăng tháng năm tháng sáu cũng đẹp
vậy, chỉ là tôi không để ý mà thôi.
Trước khi chìm vào giấc ngủ, tôi có thói quen tưởng tượng ra một khung cảnh
trong đầu. Khung cảnh thế giới mà tôi muốn sống. Thói quen này đã có từ hồi tôi
năm tuổi. Mà có khi chính vì cái thói quen trẻ con này nên tôi mới không hòa
nhập nổi với thực tại cũng nên.
Tôi tỉnh dậy lúc sáu giờ sáng, đi bộ về nhà. Bên hông thị trấn đang có buổi họp
chợ, ồn ã ngay từ sáng sớm. Tôi mất bốn tiếng đồng hồ mới về đến nơi. Tứ chi
kêu gào thảm thiết sau những gì tôi đã làm từ tối qua đến giờ. Thế nghĩa là tôi
muốn sống yên ổn cũng không được đây?
Tôi tắm rửa, thay quần áo, rồi lại ngủ tiếp. Giường không bao giờ phản bội tôi,
tôi yêu giường.
Miyagi trông cũng có vẻ mệt mỏi. Cô ấy tắm, rồi quay lại góc phòng, nửa tỉnh
nửa ngủ, không giám sát tôi là mấy.
Bức thư viết dở vẫn còn trên bàn, nhưng viết tiếp thì lố bịch quá. Đằng nào thì
cũng chẳng ai muốn nghe tôi tâm sự. Tôi chẳng còn muốn gặp ai, thành ra bản
danh sách của tôi cũng chẳng còn lại gì. Thậm chí tôi còn chẳng có cơ hội tiêu
pha, tiền tôi đem cho hết rồi còn đâu.
"Anh không muốn làm gì khác nữa sao?" Miyagi nói, có vẻ động viên
tôi. "Những việc anh muốn làm, nhưng trước giờ vẫn chưa làm được ấy."
Tôi cũng nghiêm túc suy nghĩ về lời khuyên của Miyagi, nhưng cuối cùng chẳng
tìm được gì tôi thật sự thích cả. Từ trước đến giờ liệu tôi có từng sống vui vẻ
không? Tôi làm những gì? Sở thích đọc sách và nghe nhạc thật ra chỉ là một cách
tôi đối phó với cuộc đời.
Trong khi tôi vẫn còn sống được ba tháng nữa, tôi chẳng biết mình nên làm gì
với quỹ thời gian ấy. Tôi cũng đã lờ mờ thấy trước rồi, nhưng quả thật tôi sống
mà chẳng có mục đích gì cả. Có chăng chỉ là để mơ mộng hão huyền trước khi nhắm
mắt ngủ mà thôi.
Cô giám sát bảo tôi rằng "Kể cả chuyện vô nghĩa cũng được. Tôi từng giám
sát nhiều người, họ dành hai tháng cuối đời chỉ ngồi sau cabin xe tải ngắm
trời."
"Nghe cũng thanh bình đấy" tôi bật cười.
"Nếu muốn suy nghĩ thì vừa đi vừa suy nghĩ là hay nhất." Miyagi nói
thêm. "Mặc bộ anh thích vào, chúng ta cùng đi."
Ồ, cô tốt với tôi quá Miyagi. Có vẻ như cô gái này càng ngày càng đối xử tốt
với tôi. Mà cũng có thể là vì công việc nên kiểu gì cũng phải dính lấy tôi,
thôi thì cứ lựa thế mà theo.
Nghe theo lời khuyên của cô, tôi ra ngoài dạo quanh. Hôm đó nắng gắt, tóc tôi
cứ cảm giác như đang bốc cháy vậy. Tôi bắt đầu thấy khát, liền tới mua một lon
cola từ máy bán tự động.
"A", tôi lẩm nhẩm.
"Gì vậy?"
"Không... chuyện vớ vẩn ấy mà. Tôi vừa sực nhớ một thứ tôi thích."
"Kể cho tôi nghe đi."
"Tôi thích máy bán tự động."
"À... Thế tại sao anh lại thích?"
"Hừm. Tôi cũng chẳng dám nói chắc. Nhưng hồi tôi còn bé, ước mơ của tôi là
lớn lên sẽ làm máy bán hàng tự động."
Miyagi ngây ra nhìn tôi.
"Ừm. Tôi hỏi thôi nhé, nhưng máy bán hàng tự động ý anh là mấy cái máy bán
cola, cà phê ấy hả?"
"Phải, nhưng nhiều hơn thế. Cơm nắm, mực viên, kem ốc quế, hamburger, xúc
xích, khoai rán, bánh kẹp, mì hộp... Máy bán hàng tự động bán đủ thứ trên đời.
Nhật Bản nổi tiếng với máy bán hàng tự động, và cũng là quê hương của loại máy
đó."
"Ừm... Vậy đó cũng là sở thích của anh." Miyagi có vẻ nắm bắt được
ngay.
Một sở thích vớ vẩn, tầm thường còn hơn cả lũ otaku tàu điện nữa. Sở thích
tượng trưng cho cái cuộc đời vớ vẩn vô giá trị của tôi.
"Nhưng tôi nghĩ tôi hiểu anh."
"Hả, hiểu gì cơ? Ước mơ cháy bỏng muốn làm máy bán hàng tự động á?"
"Không, cái đấy chắc chắn tôi không hiểu. Ý tôi là, máy bán hàng tự động
luôn luôn ở đó. Chừng nào anh còn có tiền cho nó, chừng đó nó sẽ cho anh sự ấm
áp. Máy bán hàng tự động bán nhiều thứ hơn những gì trưng bày. Chức năng của nó
thì không hề thay đổi từ xưa đến nay, quá rõ ràng."
Tôi thấy cảm động với bài diễn thuyết mini của cô ấy. "Ồ. Tôi muốn nói gì
cô đều nói hết cả rồi, mà còn hay hơn nhiều ấy."
"Cảm ơn anh." Miyagi vui vẻ nói.
Kể từ hôm đó, ngày nào tôi cũng đi tìm máy bán hàng tự động.
Nhảy lên xe máy, tà tà trên đường quê. Mỗi lần nhìn thấy máy bán hàng tự động,
tôi lại xuống mua một cái gì đó rồi chụp lại bằng cái máy ảnh rẻ tiền. Tôi
không có ý định rửa ảnh ra, nhưng kệ cứ chụp vậy thôi.
Tôi cứ lặp lại như thế nhiều ngày liền. Tôi cũng biết kể cả với những thú vui
vớ vẩn đến mức này, chắc chắn vẫn có những người thực sự nghiêm túc chơi,
nghiêm túc hơn tôi nhiều. Tôi làm sao sánh bằng. Nhưng thật tâm tôi cũng chẳng
để ý mấy chuyện đó. Tôi cảm thấy được rằng mình đang thực sự sống, thế là được
rồi.
Cái xe Cub 110 của tôi không nối được ghế phụ, nên Miyagi luôn ngồi ở yên sau,
chúng tôi đã đi rất nhiều nơi. Cuối cùng tôi cũng biết tôi muốn làm gì, lại
được thời tiết ủng hộ, cuộc đời bỗng dưng thanh bình hơn.
Tôi ngồi xuống đất, rút điếu thuốc ra. Miyagi ngồi cạnh tôi, cô ấy đang vẽ lên
tập.
"Này, cô không làm việc à?" tôi hỏi.
Miyagi dừng tay, quay sang nhìn tôi "Chắc bây giờ anh cũng không muốn làm
điều xấu gì đâu, nên không sao cả."
"Cũng đúng" tôi nói. Tôi nhìn cô ấy, nhìn từng đường chì xuất hiện
dần trên trang giấy. Hà, vậy ra người ta vẽ như thế này, tôi nghĩ.
"Mà cô vẽ cũng chả đẹp lắm nhỉ." Tôi trêu.
"Ừ, thế tôi mới phải tập" Miyagi tự hào nói.
"Cho tôi xem cô vẽ gì rồi nào." Tôi nói.
"Thôi, đến giờ khởi hành rồi." Cô ấy chợt đứng dậy, cất tập ký họa
vào cặp rồi giục.
M
ột buổi sáng nọ, khi tôi tỉnh dậy
nhìn vào góc phòng, một người đàn ông tôi không quen đang ngồi đó. "Cô mọi
khi đâu rồi?" Tôi hỏi. "Nghỉ phép rồi." Ông ta trả lời.
"Hôm nay tôi sẽ giám sát thay."
Vậy ra người giám sát cũng có ngày nghỉ. "Hờ", tôi nói, nhìn lại ông
ta một lượt. Gã đàn ông mờ ám trông giống như ông chủ một quán ăn vỉa hè vậy.
"Cậu bán tuổi thọ với giá thấp nhất hả?" ông ta nói, chế nhạo tôi
không chút tế nhị. "Ha, tôi không ngờ cũng có những kẻ như cậu cũng tồn
tại cơ đấy."
"Ờ, hay không? Muốn tôi truyền nghề không?" Tôi thản nhiên trả lời,
khiến gã hơi ngạc nhiên.
"...Vênh váo quá nhỉ?"
"Không, giả vờ cứng thế thôi chứ ông chọc đau lắm."
Gã có vẻ thích tôi. "Này, có khi cậu cũng không tệ đâu", gã bật cười.
Tôi cảm thấy thoải mái hơn nhiều trước một người giám sát cùng là đàn ông. Gã
có vẻ cũng biết tôi đang nghĩ gì, liền nói: "Có gái ở bên không bình tĩnh
nổi chứ gì? Ta biết, ta biết mà. Lúc nào cũng phải ra dáng."
"Ờ, có ông giám sát thì tôi bình tĩnh. Vì ông có nghĩ sao về tôi tôi cũng
chả quan tâm." Tôi vừa nói, vừa đọc Peanuts - nếu là trước mặt Miyagi thì
tôi không dám vì ngượng. Thật ra tôi rất thích Snoopy.
"Ờ. À mà này, cậu xài tiền của cậu vào việc gì thế?" Gã thầm cười,
hỏi.
"Tôi ra đường, phân phát từng tờ một." Tôi trả lời.
"Từng tờ một?" Gã hỏi lại, vẻ nghi ngờ.
"Ừ. Ba mươi tờ mười nghìn yên, ba mươi người. Lẽ ra tôi muốn đưa hết cho
một người, nhưng sau đó tôi đổi ý."
Gã phá lên cười. Sau đó gã hỏi: "Ê, cậu thật sự tin lời người ta bảo cậu
rằng mạng cậu đáng giá ba trăm nghìn yên?"
"Ý ông là sao?" Tôi hỏi lại gã.
"Ý tôi hệt những gì tôi vừa nói. Mạng cậu đáng giá ba trăm nghìn yên? Cậu
nghĩ thế thật à?"
"Ờ...ừ, ban đầu tôi cũng thấy giá đó thấp quá."
Gã lại phá lên cười, tay đập đập lên tường. Tôi bắt đầu thấy khó chịu.
"Rồi rồi. Tôi sẽ không nói gì thêm, nhưng... này, lần sau gặp cô ta cậu
nhớ hỏi lại. "Mạng của tôi có đúng là đáng giá ba trăm nghìn yên
không?""
Sáng hôm sau, Miyagi đến, tôi hỏi cô ấy đúng câu gã hôm qua bảo tôi.
"Chắc chắn là thế." Miyagi trả lời. "Tôi rất tiếc phải nói điều
này, nhưng mạng anh bán chẳng được bao nhiêu."
"Hừm." Tôi nói. Miyagi dường như nhận ra điều gì, cô ấy hỏi
"Đồng nghiệp của tôi nói gì với anh à?"
"Ông ta bảo tôi kiểm tra lại với cô cho chắc, vậy thôi."
"...Vâng, phải, ba trăm nghìn yên là ba trăm nghìn yên." Miyagi vẫn
giả bộ.
"Lúc đầu tôi cứ tưởng cô lừa tôi."
Miyagi nhìn về phía tôi, mắt hơi mở rộng.
"Tôi đã nghĩ đáng lẽ tôi phải đáng giá ba chục đến ba trăm triệu yên,
nhưng cô ăn bớt mất phần chênh lệch.
...Nhưng tôi không tin. Tôi nghĩ tôi đang phạm phải một sai lầm cơ bản. Tôi cứ
trằn trọc suốt đêm, mãi đến lúc tôi chợt hiểu ra.
...Tôi đã sai ngay từ đầu. Tại sao tôi lại tin rằng mười nghìn yên là mức giá
thấp nhất cho một năm tuổi thọ? Tại sao tôi lại tin rằng tuổi thọ của những kẻ
tầm thường lại có thể bán được với mức giá vài chục đến vài trăm nghìn yên?
Có lẽ nhận thức của tôi đã quá phụ thuộc vào những điều đó. Tôi áp những hiểu
biết thường thức của mình vào một trường hợp không thường thức. Chỉ cần nghĩ
thoáng một chút là hiểu."
Tôi hít một hơi trước khi nói tiếp.
"Tại sao cô lại giao ba trăm ngàn yên cho một kẻ cô không quen biết?"
Miyagi có vẻ hiểu ý tôi, nhưng vẫn cứ giả ngây "Tôi không hiểu anh đang
nói gì." Như mọi khi, cô ấy ngồi trong góc phòng, mắt nhìn xuống chân. Tôi
đi ra góc phòng đối diện, cũng ngồi y hệt như cô ấy. Miyagi mỉm cười.
"Cô cứ giả vờ không biết cũng không sao," tôi nói, "nhưng tôi
muốn cảm ơn cô."
Miyagi lắc đầu. "Không sao đâu. Nếu tôi cứ làm công việc này, chắc chắn
tôi sẽ chết trước khi kịp trả hết nợ. Mà kể cả khi tôi đã trả hết nợ, cuộc sống
sau đó cũng chưa chắc đã sung sướng gì. Vì thế tôi quyết định làm như thế
này."
"Thế thật ra tôi đáng giá bao nhiêu?"
"...Ba mươi yên." Miyagi nói nhỏ.
"Ba phút gọi điện thoại." Tôi cười to. "Xin lỗi, tôi phung phí
ba trăm ngàn yên của cô mất rồi."
"Phải. Tôi cũng muốn anh dùng số tiền đấy cho bản thân mình hơn." câu
chữ thì có vẻ giận, nhưng giọng Miyagi lại rất nhẹ nhàng. "...Nhưng tôi
hoàn toàn hiểu cách nghĩ của anh. Tôi đưa anh ba trăm nghìn yên cũng chính là
vì vậy. Tôi cô đơn, buồn chán, trống rỗng, tuyệt vọng. Nên tôi quyết định làm
một chuyện vị tha đến vô lý. Tôi không bực tức, cũng không thất vọng. Đối với
tôi, anh là một người đáng giá ba mươi hay ba trăm triệu yên."
"Thôi đi, an ủi kiểu gì kỳ cục quá." Tôi mỉm cười.
"Thật đấy." Miyagi nói với vẻ rất nghiêm túc.
"Thôi đừng tốt với tôi quá, kẻo tôi càng ngày càng thảm hại. Tôi biết là
cô tốt bụng lắm rồi, không cần nói nữa đâu."
"Cái anh này hay nhỉ. Để yên cho người ta an ủi xem nào."
"...An ủi kiểu này thật có một không hai."
"Với cả, không phải tôi đang an ủi thương hại gì anh đâu. Tôi chỉ đang nói
những gì tôi đã muốn nói từ lâu... Với anh thì có thể tất cả những chuyện đó
đều nhỏ nhặt." Miyagi cúi đầu vì xấu hổ. "Tôi vui lắm, vì anh đã bắt
chuyện với tôi, kể cả trước mặt người khác mà chẳng quan tâm họ sẽ nghĩ gì. Bởi
từ trước đến nay tôi vẫn là kẻ vô hình. Công việc buộc tôi phải bị phớt lờ.
Chính vì thế, kể cả từ những thứ nhỏ nhặt như nói chuyện với tôi, ăn cùng tôi,
đi mua sắm cùng tôi - tất cả cứ như một giấc mơ. Anh là người đầu tiên luôn
luôn đối xử với tôi như tôi thực sự tồn tại - bất kỳ ở đâu, bất kể lúc
nào."
"Tôi sẽ tiếp tục như thế nếu cô thích." Tôi đùa. Miyagi đáp lại với
một nụ cười ngọt ngào.
"Chắc chắn là thích... Vì em yêu anh."
Nhưng người cô yêu là một kẻ sắp chết. Nụ cười của Miyagi chợt thoáng buồn.
Phải đến lúc đó, tôi mới thực sự tìm ra một mục đích cho những ngày cuối đời
này. Lời Miyagi đã tạo nên một sự thay đổi lớn trong tôi. Tôi quyết định, dù có
ra sao chăng nữa, tôi sẽ kiếm đủ tiền trả nợ cho Miyagi. Phải, tôi, kẻ không
đáng nổi một nghìn yên này.
Cuộc đời tôi tiến tới một bước ngoặt lớn. Tôi tự bảo mình: nghĩ đi, nghĩ đi,
nghĩ đi. Làm thế nào để trả hết nợ cho cô ấy? Làm thế nào để đảm bảo cuộc sống
cho cô ấy sau này?
Tôi biết sổ số hay cờ bạc chắc chắn không giải quyết được gì. Chỉ những người
vốn mạnh mới thắng bạc, chứ những kẻ hèn nhát sợ sệt thì cầm chắc phần thua.
Tôi nghe theo lời khuyên trước đó của Miyagi, cứ đi lòng vòng quanh thị trấn.
Ngày hôm nay, ngày hôm sau, rồi ngày hôm sau đó nữa. Chỉ mong ý tưởng chợt lăn
đến cạnh bước chân.
Khoảng thời gian đó tôi không ăn uống gì mấy, vì tôi nhận ra đến một chừng mực
nào đó, cái đói khiến đầu óc con người ta sáng suốt.
Miyagi có vẻ lo lắng cho tôi. "Mình lại đi tìm máy bán hàng tự động đi
anh" cô ấy cứ bảo tôi như vậy mãi. "Hình như em cũng thích xem máy
bán hàng tự động rồi, và thích nhất là ngồi sau xe ôm lưng anh."
Nhưng tôi vẫn cứ đi, vẫn cứ nghĩ. Tôi đến trước tiệm sách quen không biết tự
lúc nào. Chợt muốn gặp ông già, tôi liền mở cửa bước vào tiệm. Lão đang nghe
tường thuật bóng chày vừa đọc báo như thường lệ. Tôi định kể chuyện đã xảy ra
mấy ngày gần đây, nhưng lại thôi vì sợ lão sẽ tự trách mình. Tôi giả vờ như
chưa bao giờ đặt chân đến cửa tiệm bán sinh mạng nọ.
Chúng tôi nói chuyện được khoảng hai mươi phút, không ai thật sự quan tâm đến
người kia cả, nhưng cuộc nói chuyện ấy lại khiến tôi bình tâm. Lúc rời đi, tôi
có hỏi lão một câu thế này.
"Ông nghĩ làm sao con người ta có thể tự nâng giá trị bản thân?"
Lão vặn nhỏ tiếng radio. "Hừm. Tao nghĩ trước nhất mày phải thật đáng tin
cậy đã. Mà cái đó thì tao chịu. Mày chỉ cần nhìn thấy trước mặt mày có cái gì,
mày chinh phục cái đó, thế là được.
...Nhưng quan trọng nhất là đừng bao giờ nghe lời khuyên từ những kẻ như tao.
Một khi những kẻ chưa bao giờ đạt được cái gì mà lại dám nói về thành công,
những kẻ đó chẳng qua đang bị thất bại của chính bản thân che mờ mắt mà
thôi."
Sau đó tôi đến cửa hàng đĩa CD, và cũng nói dối với tay thu ngân hệt như nói
dối ông già vậy. Sau khi nói chuyện một lúc về mấy đĩa nhạc tôi mới nghe gần
đây, tôi hỏi:
"Anh nghĩ làm thế nào người ta có thể đạt được cái mình muốn trong thời
gian ngắn?"
"Tìm người giúp đỡ." Gã nói. "Sức một người chẳng đủ làm cái gì
cả, thế thì phải cậy nhờ người khác thôi. Nói thật với chú bản thân anh cũng
chẳng tự tin vào khả năng của anh nữa."
Một lời khuyên mà tôi không chắc có nên ghi nhớ hay không. Ngoài trời bắt đầu
mưa to, mưa mùa hè. Lúc tôi rời khỏi tiệm, gã cho tôi mượn một chiếc ô.
"Anh chẳng biết ý định của chú thế nào, nhưng không có sức khỏe thì chú có
muốn cũng chẳng làm được gì đâu." Gã nói.
Tôi mở ô ra đi cùng Miyagi. Cái ô vốn chỉ dành cho một người nên khá nhỏ, vai
chúng tôi ướt sũng. Người đi đường thì chỉ nhìn thấy một thằng dở hơi cầm kiểu
kỳ cục.
"Thích ghê" Miyagi bật cười.
"Thích gì cơ?" Tôi hỏi.
"Mặc dù người ta chỉ nhìn thấy anh hành động kỳ cục, anh vẫn tốt bụng để
vai ướt hết cả." Miyagi nói, chọc chọc vào vai tôi.
Người qua đường cứ nhìn tôi mãi, nhưng tôi vẫn cứ nói chuyện tự nhiên với
Miyagi. Đến nước này, tôi lại thấy thích người ta coi tôi như kẻ dở hơi, và tôi
biết Miyagi cũng thích thế. Tôi trông càng kỳ cục thì càng khiến Miyagi cười.
Lúc chúng tôi đang đứng che mưa dưới mái hiên một cửa tiệm, tôi chợt thấy một
khuôn mặt quen thuộc: gã sinh viên cùng khoa mà ngày nào tôi cũng chào. Nhìn
thấy tôi, hắn hầm hập lao đến.
"Ông rúc ở xó nào chui ra đây?"
Tôi khoác tay lên vai Miyagi nói "Tôi đi chơi cùng em gái này thôi.
Miyagi."
"Đéo đùa đâu." Hắn nói, có vẻ bực. "Tôi biết lâu rồi, trông ông
lúc đéo nào cũng lỏng ốc vít, Kusunoki. Cứ thu mình trong vỏ không chịu giao
tiếp với người xung quanh mãi nó thế đấy."
"Cậu nghĩ thế tôi cũng đành chịu, vì đổi lại là tôi thì tôi cũng sẽ nghĩ
thế. Nhưng mà Miyagi đang ở đây thật đấy. Dễ thương lắm nhé." Tôi bật cười
thành tràng, còn hắn thì bỏ đi, chắc là chán tôi lắm rồi.
Mưa bắt đầu tạnh, quang mây dần. Nền trời thấp thoáng bóng cầu vồng.
"Ưm... Cám ơn anh." Miyagi nói, dựa đầu vào vai tôi.
Phải "đáng tin cậy" à? Tôi chợt nhớ lời khuyên của ông già tiệm sách.
Nghĩ lại thì, có một cách mà tôi có thể làm. Từ đầu tôi đã quyết định sẽ trả
hết nợ cho ấy, nhưng thật ra để cô ấy được trải qua những tình huống như thế
cũng có thể giúp chút gì đó. Phải, tôi có thể cho cô ấy hạnh phúc một cách rất
thực dụng. Ngay trước mắt tôi thôi, vậy thì sao lại không thử?
Chúng tôi lên xe bus đi ra một cái hồ lớn. Hầu hết ai cũng nhíu mày khi biết
được tôi đã làm gì ở đó.
Tôi biết mọi người nghĩ tôi chỉ đi có một mình, nhưng vẫn đến thuê một chiếc
thuyền đạp vịt. Gã thu ngân nhìn tôi như muốn hỏi "Một mình á?", nên
tôi quay sang Miyagi - người gã không nhìn thấy - rồi bảo "Mình đi
thôi." Mắt gã thoáng mấy phần kinh hãi.
"Đực rựa, đi đạp vịt một mình?" Miyagi không nhịn nổi cười suốt
chuyến đạp vịt sau đó.
"Chắc mình hơi quá tay." Tôi cười nói.
Sau chuyến đạp vịt một mình, tôi đi đu quay một mình, ngồi ngựa gỗ chạy vòng
quanh một mình, đi viện hải dương học một mình, chơi bập bênh một mình, đi bơi
một mình, uống rượu một mình... Những gì người ta không bao giờ làm một mình
thì tôi làm cả. Tôi cũng liên tục nói chuyện với Miyagi trong những lúc đó.
Thường xuyên gọi tên cô ấy, đi cạnh cô ấy tay nắm tay.
Dần dà, tôi trở thành một kẻ kỳ cục có tiếng. Nhiều người bật cười chỉ tay vào
tôi mỗi khi họ gặp. Nhưng, may mắn vì tôi làm chuyện gì cũng vui vẻ, nên cũng
có nhiều người thích gặp tôi.
Người ta bắt đầu nghĩ rằng tôi đang diễn trò. Có người còn khen khả năng diễn
kịch câm của tôi nữa. Có người bắt đầu hỏi tôi mỗi khi gặp mặt "Dạo này
Miyagi thế nào?". Phải, dần dần, người ta bắt đầu chấp nhận sự tồn tại của
cô ấy.
Không, không phải là người ta tin rằng thật sự có một con người vô hình. Họ
chấp nhận sự vô lý của tôi, và giả vờ theo tôi. Người ta đối xử với tôi như với
một kẻ đáng thương nhưng vui tính.
Mùa hè năm ấy, không biết là tốt hay xấu, tôi trở thành thằng hề của thị trấn.
K
hi đó tôi và Miyagi đang uống trong
một quán bar. Người bên cạnh tôi chợt bắt chuyện. "Có phải anh là người
hôm đó không?" Cậu ta hỏi. Tôi thì không nhớ ra, nhưng có vẻ cậu ta là
sinh viên nhạc, một trong những người tôi cho mười nghìn yên tối nọ.
"Tôi có nghe đủ thứ tin đồn về anh. Một người vui vẻ luôn đi một mình,
nhưng lúc nào cũng giả vờ như đi cùng bạn gái."
"Ô, ai mà kỳ cục nhỉ" tôi nói. "Em có biết là ai không?"
Tôi quay sang Miyagi hỏi.
"Em chịu!" Miyagi cười.
Cậu ta chỉ gượng cười. "...Này, tôi có cảm giác là tôi hiểu. Chắc chắn là
có một lý do đặc biệt phải không? Anh kể tôi nghe được không?"
Đó là lần đầu tiên có người hỏi tôi như vậy. Tôi nắm lấy tay cậu ta, cảm ơn một
cách chân thành.
Thế rồi tôi kể tất cả mọi chuyện. Chuyện tôi thiếu tiền. Chuyện tôi bán tuổi
thọ. Chuyện người giám sát. Chuyện bố mẹ tôi. Chuyện bạn tôi. Chuyện cái hộp
thời gian. Chuyện tương lai tôi. Chuyện cô bạn thuở bé. Chuyện máy bán hàng tự
động. Và chuyện về Miyagi.
Trong lúc kể, tôi có lỡ nói như thế này.
"Tôi chưa nói với cô ấy, nhưng thật sự tôi yêu Miyagi đến mức không biết
phải làm sao nữa."
Miyagi ngồi cạnh tôi suýt làm đổ chén rượu. Vì đúng là tôi chưa bao giờ nói
"anh yêu em" với Miyagi cả. Phản ứng của cô ấy gần như khiến tôi
không nhịn được cười.
"Vì vậy tôi muốn đền bù chuyện đã phung phí ba trăm nghìn yên của cô ấy,
và chuyện đã nghi ngờ cô ấy. Hơn hết, tôi muốn trả bớt nợ cho cô ấy nếu có thể.
Tôi không muốn để cô ấy phải làm công việc nguy hiểm này thêm nữa."
Nhưng tôi bắt đầu nghiêm túc thì thế gian cũng bắt đầu chán tôi. Cậu ta nhìn
tôi đầy vẻ nghi ngờ. Chắc hẳn chuyện tôi kể nửa chữ cậu ta cũng không tin. Có
lẽ cậu ta chỉ muốn nghe vì nghĩ tôi sẽ cho thêm tiền.
Cậu ta rời khỏi quán, tôi cũng chuẩn bị ra về thì một người đàn ông trung niên
đứng sau lưng tôi gọi.
"Xin lỗi, tôi không định nghe trộm, nhưng tôi nghe cậu kể hết rồi."
Ông ta, trên người khoác một bộ đồng phục công sở rẻ tiền, vừa gãi đầu vừa nói.
"...Ừm. Thế kể thật nhé, ông thấy sao?" Tôi hỏi.
"Cô gái ấy ở đó phải không?" Ông ta nói, nhìn về phía Miyagi.
"A, ông đoán hay đó. Phải, cô ấy dễ thương lắm." Tôi xoa đầu Miyagi.
Mắt cô ấy nhắm lại ra vẻ nhột.
"Tôi biết mà... Xin lỗi, phiền hai anh chị một chút có được không?"
Ông ta nhấn mạnh ba chữ "hai anh chị".
"Tôi sẽ nói nhanh thôi, nhưng Kusunoki-san, tôi đã từng trải qua tình cảnh
tương tự anh bây giờ. Khi đó tôi cũng trạc tuổi anh, tôi có một người anh trai
hơn tôi ba tuổi đã giúp đỡ tôi vượt qua cơn tuyệt vọng khốn cùng, hệt như những
gì anh đang làm vì Miyagi-san vậy.
Cũng như anh, tôi rất muốn trả ơn anh ấy bằng cách này hay cách khác. Nhưng
cuối cùng tôi không còn đủ thời gian. Anh trai tôi đi mất, còn tôi không thể
làm gì cho anh ấy nữa."
Ông ta dừng lại, uống nốt cốc rượu.
"Nếu tôi có thể cho anh lời khuyên, tôi chỉ khuyên là anh nên lắng nghe
đến hết mức có thể... Rồi có thể anh sẽ làm kịp. Có thể sẽ rất suýt sao, nhưng
anh sẽ làm kịp."
Sau khi người đàn ông bỏ đi, tôi bắt đầu suy nghĩ về những gì ông ta nói.
"Lắng nghe đến hết mức có thể"? Ý ông ta là sao? Ông ta chỉ muốn tôi
căng tai ra? Hay đó là một câu cách ngôn với hàm ý sâu xa hơn? Hay thật sự nó
chẳng có ý nghĩa gì, thuận miệng thì nói vậy?
Chúng tôi về đến nhà, tôi cùng vào giường nằm với Miyagi. "Ông ấy có vẻ tốt
tính." Miyagi nói, rồi ngủ thiếp mất. Cô ấy ngủ say, trông bình thản như
đứa trẻ vậy. Tôi cứ ngắm mãi không biết chán.
Tôi rời khỏi giường, cố không để Miyagi tỉnh giấc, vào bếp uống ba cốc nước
lọc. Cầm quyển sổ ký họa trong góc phòng của cô ấy lên, tôi bắt đầu lật ra xem.
Trong cuốn sổ vẽ rất nhiều hình. Cái điện thoại trong phòng tôi, cái TV vỡ,
những cái chai. Nhà hàng, quán cà phê, ga tàu điện, siêu thị. Thuyền đạp vịt,
công viên giải trí, thác nước, đu quay. Xe máy của tôi, lon nước Pocari Sweat, Snoopy.
Và tôi, lúc đang ngủ.
Tôi xé ra một tờ, bắt đầu vẽ Miyagi lúc đang ngủ để đáp lại. Vì tôi luôn đứng
đằng sau xem Miyagi vẽ, thành ra tôi cũng biết đôi chút. Tôi không để ý đến
tiểu tiết như làm sao vẽ cho đẹp, vẽ cho giống họa sỹ nổi tiếng, tôi chỉ để ý
đến bức tranh. Khi nhìn lại tác phẩm của mình, tôi vừa thấy thỏa mãn, vừa thấy
hình như có chút gì đó thiêu thiếu.
Cái sai rất dễ bị sót. Cái sai nhỏ đến mức nếu tôi ngừng lại để nghĩ về thứ
khác, có thể tôi sẽ không bao giờ nhận ra nữa. Những câu chữ kia lởn vởn trong
đầu.
"Lắng nghe đến hết mức."
Tôi tập trung đến hết mức. Tôi đẩy hết mọi giác quan đến cực hạn, cố tìm ra
nguồn gốc cái sai kia. Thế rồi tôi chợt nhận ra. Ngay sau đó, cứ như bị ma ám,
tôi đưa bút vẽ khắp bức hình.
Tôi cứ thế vẽ cả đêm.
T
ôi đưa Miyagi đi
xem pháo hoa. Những phát pháo thăng thiên tinh xảo, trong lễ hội pháo hoa tổ
chức ở trường cấp một của thị trấn. Có rất nhiều xe hàng nữa. Một lễ hội lớn
hơn tôi nghĩ.
Khi đám nhóc trông thấy tôi đang nắm tay Miyagi đi, chúng nói phì cười
"Kusunoki-san kìa chúng mày ơi!" Đám nhóc cũng thích lũ lập dị lắm.
Cũng có một đám học sinh cấp ba lại gần tôi trêu: "Anh kiếm đâu một em
xinh thế!" "Toẹt vời chưa? Nhưng mà anh không giao em ấy cho các chú
đâu." Tôi nói, nắm lấy vai Miyagi.
Tôi rất vui. Mặc dù không ai tin, tất cả mọi người đều rất thích trò
"Miyagi ở ngay đây mà!" của tôi. Chúng tôi nắm tay nhau trên đường
về, và chỉ có tôi biết đó là ngày cuối cùng chúng tôi bên nhau.
Hôm đó là chủ nhật, cứ hai tuần Miyagi lại được nghỉ một lần. "Yo, lâu lâu
mới gặp nhỉ" gã giám sát thay nói.
Bình thường, lẽ ra tôi sẽ còn ba mươi ba ngày nữa. Ngày mai Miyagi sẽ lại trở
về bên tôi. Thế nhưng, tôi quyết định quay lại tòa nhà ấy, nơi chúng tôi lần
đầu tiên gặp nhau. Và ở đó, tôi bán nốt ba mươi ngày tuổi thọ còn lại. Gã giám
sát thay thế ngạc nhiên hỏi "Cậu có biết cậu đang làm gì không đấy?"
"Biết", tôi nói. "Có vấn đề gì à?"
Cô gái ba mươi mấy tuổi đánh giá tôi trông có vẻ bối rối. "...Tôi thật sự
khuyên anh không nên làm thế này. Tôi thấy trong vòng ba mươi ngày tới đây, anh
sẽ vẽ ra những bức tranh tuyệt đến mức sẽ được đưa vào sách giáo khoa nhiều năm
sau đó."
"Bức tranh đơn giản nhất thế giới". Tranh của tôi sẽ được đặt tên như
vậy, và mặc dù sẽ gây nhiều tranh cãi, cuối cùng sẽ được bán với giá rất cao.
"Sẽ", nếu như tôi không bán nốt ba mươi ngày này.
Tôi sẽ vẽ - hay đáng lẽ sẽ vẽ - những khung cảnh tôi đã tưởng tượng ra trước
lúc đi ngủ, từ những năm tôi mới năm tuổi. Những khung cảnh đã chất chồng tự
khi nào không hay. Và chính Miyagi chứ không phải ai khác là người đã dạy cho
tôi cách thể hiện chúng.
Tôi không quan tâm đến hội họa cho lắm, nhưng khá vui vì chỉ bán có một tháng
cuộc đời cũng được chừng đó tiền. Tuy rằng vẫn không đủ để trả nợ cho Miyagi,
nhưng cô ấy sẽ chỉ phải làm việc thêm năm năm nữa.
"Ba mươi ngày đáng giá còn hơn cả ba mươi năm à?" Gã giám sát bật
cười. Nhưng sự thật là vậy.
Buổi sáng thứ nhất của ba ngày cuối cùng. Sẽ không còn ai giám sát tôi cả, thời
gian còn lại tôi sẽ ở một mình.
Có lẽ bây giờ Miyagi đang giám sát một ai đó khác rồi, tôi nghĩ. Tôi chỉ cầu
người ta sẽ không làm gì hại đến cô ấy, cầu mong sao cho Miyagi làm việc được
đến khi trả hết nợ, sau đó tiếp tục sống vui vẻ và quên tôi đi.
Tôi đã quyết định trước sẽ sử dụng ba ngày cuối cùng thế nào. Tôi sẽ đến những
nơi tôi từng cùng Miyagi, nhưng lần này tôi chỉ có một mình thật. Và lần này
tôi tưởng tượng Miyagi đang ở cạnh tôi thật. Tôi đưa tay ra vẫy
"Này!" rồi nắm lấy bàn tay tưởng tượng của Miyagi.
Đối với người ta thì mọi thứ vẫn vậy. À, vẫn thằng ngốc Kusunoki với cô bạn gái
tưởng tượng ấy. Nhưng với tôi thì khác hẳn. Càng đi, tôi càng bị nỗi buồn xâm
chiếm.
Tôi cúi đầu ngồi lên thành đài phun nước. Có hai đứa học sinh cấp hai, một trai
một gái, gọi tôi hỏi "Kusunoki-san, Miyagi-san có khỏe không?"
"Miyagi không còn ở đây nữa rồi." Tôi nói.
Con bé đặt tay lên môi, có vẻ sốc. "Hơ? Có chuyện gì vậy, anh chị cãi nhau
à?"
"Đại loại thế. Hai đứa đừng có cãi nhau nhé."
Hai đứa quay ra nhìn nhau, rồi lắc đầu cùng lúc.
"Ừm... Bọn em không chắc. Cả Kusunoki-san và Miyagi-san cũng cãi nhau mà?
Hai người thân thiết đến vậy mà còn thế thì làm sao bọn em không cãi nhau cho
được."
Tôi bật khóc không biết từ lúc nào. Hai đứa bé cố dỗ tôi. Thế rồi tôi ngỡ ngàng
nhận ra rằng có nhiều người biết tôi hơn tôi tưởng. "Kusunoki lại có trò
mới thì phải" họ nói, quây xung quanh tôi.
Tôi kể với họ rằng chúng tôi cãi nhau rồi chia tay. Rằng Miyagi đã quay lưng
lại, bỏ rơi tôi.
"Kusunoki có gì mà Miyagi không thích nhỉ?" Một cô sinh viên nói có
vẻ bực tức. Cô ta nói cứ như thể Miyagi thực sự tồn tại vậy.
Một thanh niên miệng đeo vòng xỏ lỗ bảo tôi "Cái con Miyagi đấy đúng là đồ
ăn hại, dám bỏ người tốt như thế này!" vừa nói vừa vỗ lưng tôi.
Tôi ngẩng đầu lên định nói gì đó, nhưng không thốt nên lời. Ngay lúc đó, một
giọng nói vang lên đằng sau lưng.
"Phải. Anh ấy tốt đến thế này cơ mà."
Tôi biết giọng nói ấy. Mới chỉ một hai ngày làm sao mà quên được. Muốn quên ít
nhất cũng phải ba mươi năm.
Tôi xoay người lại về phía ấy. Tôi phải biết chắc chắn. Không thể nào nghe nhầm
được. Nhưng đến khi nhìn thấy tận mắt, tôi lại không thể tin được.
"Cái cô Miyagi đấy đúng là ăn hại" Miyagi cười.
"...Ngạc nhiên thật đấy, chỉ bán có ba mươi ngày mà trả được gần hết nợ
cho em." Miyagi ngồi xuống cạnh tôi rồi dựa vào tôi.
Mọi người xung quanh chỉ biết sửng sốt nhìn cô ấy. Họ không nghĩ rằng cô ấy
thực sự tồn tại.
"Cô là Miyagi-san à?" Có người hỏi.
"Vâng, tôi chính là Miyagi-ăn-hại." Cô ấy trả lời, rồi vui mừng nắm
lấy tay tôi. "May thật!"
Tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa. Tại sao Miyagi lại ở đây? Tại sao
người ta lại nhìn thấy cô ấy? Miyagi nắm lấy tay tôi, giải thích.
"Em cũng làm giống anh ấy."
Ngay sau khi tôi bán hết chỉ để lại ba ngày, gã giám sát tôi đã gọi cho Miyagi.
"Gã Kusunoki đấy lại bán tuổi thọ tiếp rồi trả gần hết nợ cho cô!"
Khi Miyagi biết chuyện, cô ấy đã quyết tâm.
"Em chỉ chừa lại ba ngày, còn đâu bán hết." Miyagi nói. "Thế
nên, trả xong hết nợ, em vẫn còn rất nhiều tiền. Quá đủ cho chúng mình ba ngày
cuối cùng này."
"Ưm, Kusunoki-san."
Miyagi nói.
"Anh muốn dùng ba ngày cuối thế nào đây?"
Tôi tin rằng ba ngày đó, so với ba mươi năm bi thảm mà lẽ ra tôi sẽ sống, so
với ba mươi ngày mà lẽ ra tôi đáng sống, còn giá trị hơn nhiều, nhiều lần.
Followers
Archive
Popular Posts
-
2. Con mèo mun to đùng, mập ú “Tao thật ghét phải để mày lại một mình,” cậu nhóc nói, ve vuốt cái lưng con mèo mun to đùng, mập ú. ...
-
Đó là ngày đầu tiên của năm học lớp 10, chúng tôi chỉ có một bài kiểm tra nên về rất sớm, và tôi gọi điện thoại cho cậu ấy: - Cậu đến đó...
-
Khi Con Khóc ... Một ngày, cô bé 11 tuổi hỏi bố: - Bố sẽ tặng gì trong sinh nhật 15 tuổi của con? Người bố trả lời: - Ngày đó vẫ...
-
Năm ấy, cô mười sáu tuổi, lần đầu thích một chàng trai. Anh không cao lắm, nho nhã thư sinh nhưng lại thích chơi đá bóng, có một giọng nói...
-
Dân gian một số nước vùng Nam Âu và Bắc Phi cho rằng đã có 12 loài hoa đẹp ứng với 12 tháng trong năm. Bạn ra đời vào tháng nào tính cách ...
-
Nếu bạn thấy bài viết này có ý nghĩa, tôi mong các bạn sẽ "gieo hạt giống" (chia sẻ) thông điệp này đến những người thân và bạn ...
-
" Sinh mạng con người đáng giá bao nhiêu?" T ôi từng được hỏi một câu như vậy. Nếu không nhớ nhầm, thì...









