Hiển thị các bài đăng có nhãn bạn. Hiển thị tất cả bài đăng
2. Con mèo mun to đùng, mập ú.
“Tao thật ghét phải để mày lại một mình,” cậu nhóc nói, ve vuốt cái lưng con mèo mun to đùng,
mập ú.
Rồi cậu quay lại với việc nhét đồ đạc vào balô. Cậu chọn một băng cát-sét của The Pur, một
trong những thứ đồ cậu ưa thích, nhét nó vào balô, suy nghĩ, rồi lại lấy ra. Cậu không thể nào quyết
định được sẽ cất nó vào balô hay để nó lại trên bàn. Thật là khó biết cái gì nên mang theo và cái gì nên
để lại khi đi nghỉ mát.
Con mèo mun béo mập đang ngồi trên bậu cửa sổ, chỗ nó rất khoái, theo dõi cậu nhóc đầy chăm
chú.
“Tao đã bỏ kính bơi vào chưa ấy nhỉ? Zorba, mày có thấy cặp kính của tao đâu không? Mà
không. Mày không thể biết nó là cái gì vì mày đâu có ưa nước. Mày không biết là mày đã bỏ phí cái gì
đâu. Bơi lội là một trong những trò thể thao hay ho nhất đấy. Làm một miếng không?” cậu bé hỏi, nhấc
hộp thức ăn Bé Mèo Măm Măm lên.
Cậu trút ra một phần ăn nhiều hơn cả mức hào phóng, và con mèo mun béo mập bắt đầu nhấm
nháp thật khoan thoai để kéo dài sự sung sướng. Đúng là một bữa ngon, giòn và đậm đà vị cá!
Cậu chủ quả là tốt bụng, con mèo nghĩ, miệng đầy những mảnh vụn. Ý ta là gì ấy nhỉ, một cậu
nhóc tốt bụng thôi ư? Cậu chủ phải là xịn nhất ấy chứ! Nó tự đính chính khi nuốt thức ăn.
Zorba, con mèo mun to đùng, mập ú, có lý do thích đáng cho quan điểm của mình về cậu nhóc,
người không chỉ chịu xuất tiền tiêu vặt thết đãi Zorba món ngon mà còn giữ cho cái thùng nơi Zorba đi
vệ sinh luôn sạch sẽ. Cậu tán chuyện với nó và dạy dỗ nó những điều quan trọng.
Họ thường dành nhiều giờ ngồi ngoài ban công, ngắm cảnh giao thông rộn rịp ở cảng biển
Hamburg. Rồi kế đó, cậu nhóc sẽ bắt đầu nói, kiểu như, “Mày thấy cái thuyền kia không, Zorba? Mày
có biết nó từ đâu tới không? Từ Liberia đấy, một nước ở Châu Phi cực kỳ hay, do những người từng
sống đời nô lệ sáng lập. Khi nào lớn, tao sẽ trở thành thuyền trưởng một tàu viễn dương lớn, rồi tao sẽ
tới Liberia. Mày cũng sẽ đi cùng tao đấy, Zorba ạ. Mày sẽ là một con mèo vượt đại dương ngon lành.
Tao chắc chắn đấy!”
Giống như mọi đứa trẻ sống quanh khu cảng, cậu nhóc này cũng mơ mộng được du hành tới
những đất nước xa xôi. Con mèo mun to đùng, mập ú lắng nghe, gừ gừ trong cổ. Nó có thể tưởng tượng
ra mình trên boong một con tàu viễn dương khổng lồ đang chạy xuyên qua những lớp sóng.
Đúng, Zorba rất yêu quý cậu nhóc và không bao giờ quên rằng nó nợ cậu mạng sống của mình.
Món nợ của Zorba bắt đầu từ ngày nó bỏ cái giỏ vốn từng là mái ấm gia đình cùng với bảy anh
chị em khác.
Sữa của mèo mẹ thật ngọt ngào, ấm áp, nhưng nó cũng muốn nếm thử mấy cái đầu cá mà người
ở chợ hay quẳng cho lũ mèo lớn. Nó cũng không định đi ăn mảnh một mình. Không hề. Ý định của nó là
sẽ quay lại giỏ và bảo với các anh chị em khác, “Bú sữa mẹ thế này là đủ lắm rồi! Mọi người không thấy
mẹ gầy đi thế nào sao? Ăn miếng cá này đi, đây là thứ mà tất cả bọn mèo ở cảng đều ăn đó.”
Vài ngày trước khi Zorba rời khỏi giỏ, mèo mẹ đã rất nghiêm khắc nói với nó, “Con đã có chân
cẳng và giác quan nhanh nhạy. Mấy điều đó tốt thôi, nhưng con phải biết thận trọng mỗi khi đi đâu. Mẹ
không muốn con bò ra giỏ. Mai kia thôi, con người sẽ tới và quyết định số phận của con, cũng như của
các anh chị em con. Mẹ đảm bảo là họ sẽ đặt cho con cái tên hay và cho con mọi đồ ăn con muốn. Con
thật may mắn vì được sinh ra ở cảng, người dân cảng thường yêu thương và bảo vệ loài mèo. Điều duy
nhất họ mong đợi ở chúng ta là giúp xua đuổi lũ chuột. Ồ, đúng rồi, con trai. Con thật may mắn khi là
một con mèo ở cảng, nhưng con vẫn phải cẩn thận. Chỉ có một điều ở con có thể gây ra rắc rối. Trông
các anh chị em của con đi, con trai. Con thấy tất cả chúng nó đều lông xám rồi chứ? Và lông của chùng
đều có vằn như da hổ. Còn con, ngược lại, khi sinh ra đã đen từ đầu tới chân, chỉ trừ túm lông trắng
dưới cằm. Có những người còn tin là mèo đen mang tới điềm xấu. Vì vậy, con trai, mẹ không muốn con
ra khỏi giỏ.”
Nhưng Zorba, lúc đó chỉ là một quả bóng lông bé xíu đen óng như than, cứ lén bò ra khỏi giỏ.
Nó muốn ăn thử một cái đầu cá. Và nó cũng muốn biết thêm tí xíu về thế giới bên ngoài.
Nó cũng chưa đi được xa. Khi líu ríu tìm tới chỗ quầy cá với cái đuôi dựng đứng run run, nó
chạy ngang qua con chim to tướng đang gà gật, cái đầu ngoẹo sang một bên. Đó là một con chim cực kỳ
xấu xí với cái bọng lớn lủng lẳng dưới mỏ. Hẫng một cái, chú mèo con cảm thấy mặt đất dưới chân biến
mất và còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, nó đã nhận ra mình đang lộn nhào trên không. Nhớ lại một
trong những lời dạy đầu tiên của mẹ, nó tìm vị trí có thể đáp xuống bằng cả bốn chân. Nhưng thay vào
đó, nó thấy bên dưới con chim đang ngoác cái mỏ chờ đón. Nó rơi tọt vào cái bọng, trong đó tối thui và
bốc mùi phát khiếp.
“Nhả tao ra! Nhả tao ra!” con mèo con gào lên tuyệt vọng.
“Úi… Nó biết nói,” con chim lầu bầu mà không cần mở mỏ. “Mày là cái giống gì thế?”
“Nhả tao ra không tao cào cho bây giờ,” con mèo ngao lên đe doạ.
“Tao nghĩ mày là con ếch. Mày có phải ếch không?” con chim hỏi, kẹp thật chặt cái mỏ dài.
“Ta chết ngộp trong này mất thôi, con chim ngu ngốc kia!” mèo con gào lên.
“Đúng rồi. Mày là ếch. Một con ếch đen. Kỳ quặc ghê.”
“Tao là mèo, và tao phát điên lên rồi đây. Nhả tao ra không thì mày phải ân hận đấy!” Zorba bé
bỏng đe doạ, lần mò trong cái bọng tối thui để tìm chỗ cắm móng vuốt.
“Mày tưởng là tao không biết mèo với ếch khác chỗ nào hử? Mèo có lông, nhanh nhẹn và có mùi
dép đi trong nhà. Mày là ếch. Có lần tao đã chén vài con ếch rồi, cũng không đến nỗi tệ. Nhưng chúng
đều có màu xanh. Nói xem, mày không phải ếch độc chứ, hử?” con chim rên lên, thoáng chút lo sợ.
“Đúng! Đúng, tao là con ếch độc, và hơn nữa, tao còn mang tai hoạ đến cho mày đấy!”
“Ôi, làm thế nào bây giờ? Tao từng xực nguyên con cầu gai độc mà vẫn sống ngon lành. Làm thế
nào bây giờ? Tao sẽ nuốt chửng mày hay nhè mày ra đây?” con chim phân vân. Bỗng nó đột nhiên
ngừng lải nhải, bắt đầu nhảy lên nhảy xuống và vỗ cánh bồm bộp. Cuối cùng, nó cũng chịu há mỏ ra.
Zorba bé nhỏ, người đầy nhớt dãi, cố ngoi đầu lên và nhảy ra ngoài. Rồi nó thấy cậu nhóc đang
tóm lấy cổ con chim, lắc lấy lắc để.
“Mày mù rồi hả, con bồ nông đần độn này! Lại đây nào, mèo con. Tí nữa thì mày tiêu đời trong
bụng con chim già xấu xí kia rồi.” Cậu nhóc nói rồi bế Zorba lên tay.
Và đó là khoảnh khắc bắt đầu cho tình bạn kéo dài đã năm năm nay.
Nụ hôn của cậu nhóc trên trán làm phân tán những hồi tưởng của Zorba. Nó nhìn bạn mình
khoác balô lên vai, đi ra cửa, và nán ở đó vẫy chào tạm biệt nó lần nữa.
“Bọn mình sẽ không gặp nhau trong suốt bốn tuần lễ. Tao sẽ nhớ tới mày hàng ngày, Zorba ạ tao
hứa đấy.”
“Tạm biệt, Zorba!” “Tạm biệt” Hai thằng nhóc em cũng gào lên và vẫy chào rối rít.
Nó lắng nghe tiếng then cài cửa vang lên hai lần, rồi chạy tới cửa sổ nhìn xuống phố, quan sát
gia đình chủ lái xe đi.
Con mèo mun béo mập hít một hơi sâu, khoan khoái. Trong suốt bốn tuần lễ, nó đàng hoàng là
chúa tể, là chủ nhân của cả căn hộ. Một người bạn của nhà chủ mỗi ngày sẽ tới mở một hộp đồ ăn mèo
và dọn dẹp cái thùng vệ sinh của Zorba. Có tới những bốn tuần để nằm ườn trên ghế bành, trên giường
hay vọt ra ban công, leo lên mái nhà lợp ngói, nhảy vù từ đó sang mấy cành cây dẻ già, rồi trượt theo
thân cây xuống sân trong, nơi nó vẫn khoái tụ tập cùng đám mèo hàng xóm. Nó sẽ chẳng thấy chán tí
nào đâu. Không đời nào!
Ít nhất đó là điều mà Zorba, con mèo mun to đùng, mập ú hình dung ra, bởi nó không thể nào
biết được chuyện gì sẽ tới.
Chuyện Con Mèo Dạy Hải Âu Bay - Luis Sepúlveda
Bookaholic Club Making Ebook Project
Luis Sepúlveda
Chuyện con mèo dạy hải âu bay
Tên sách: CHUYỆN CON MÈO DẠY HẢI ÂU BAY Tác giả: Luis Sepúlveda
Dịch giả: Phương Huyền
Nhà xuất bản: Hội Nhà Văn
Năm xuất bản: 2009
Số trang: 140
Giá tiền: 26.000 VND
Khổ: 14x20.5 cm
Cô hải âu Kengah bị nhấn chìm trong váng dầu – thứ chất thải nguy hiểm mà những con người
xấu xa bí mật đổ ra đại dương. Với nỗ lực đầy tuyệt vọng, cô bay vào bến cảng Hamburg và rơi xuống
ban công của con mèo mun, to đùng, mập ú Zorba. Trong phút cuối cuộc đời, cô sinh ra một quả trứng
và con mèo mun hứa với cô sẽ thực hiện ba lời hứa chừng như không tưởng với loài mèo:
Không ăn quả trứng.
Chăm sóc cho tới khi nó nở.
Dạy cho con hải âu bay.
Lời hứa của một con mèo cũng là trách nhiệm của toàn bộ mèo trên bến cảng, bởi vậy bè bạn của
Zorba bao gồm ngài mèo Đại Tá đầy uy tín, mèo Secretario nhanh nhảu, mèo Einstein uyên bác, mèo
Bốn Biển đầy kinh nghiệm đã chung sức giúp nó hoàn thành trách nhiệm. Tuy nhiên, việc chăm sóc, dạy
dỗ một con hải âu đâu phải chuyện đùa, sẽ có hàng trăm rắc rối nảy sinh và cần có những kế hoạch đầy
linh hoạt được bàn bạc kỹ càng…
Chuyện con mèo dạy hải âu bay là kiệt tác dành cho thiếu nhi của nhà văn Chi Lê nổi tiếng
Luis Sepúlveda – tác giả của cuốn Lão già mê đọc truyện tình đã bán được 18 triệu bản khắp thế giới.
Tác phẩm không chỉ là một câu chuyện ấm áp, trong sáng, dễ thương về loài vật mà còn chuyển tải
thông điệp về trách nhiệm với môi trường, về sự sẻ chia và yêu thương cũng như ý nghĩa của những nỗ
lực – “Chỉ những kẻ dám mới có thể bay”.
Cuốn sách mở đầu cho mùa hè với minh họa dễ thương, hài hước là món quà dành cho mọi trẻ
em và người lớn.
-~.~-
“Chúng ta đã bảo vệ con từ khoảnh khắc con mổ vỡ lớp vỏ trứng ra đời. Chúng ta đã dành cho
con sự chăm sóc mà không hề nghĩ tới việc biến con thành một con mèo. Chúng ta yêu con như yêu một
con hải âu. Thật dễ dàng để chấp nhận và yêu thương một kẻ nào đó giống mình, nhưng để yêu thương
ai đó khác mình thực sự rất khó khăn, và con đã giúp chúng ta làm được điều đó. Con là chim hải âu, và
con phải sống cuộc đời của một con hải âu. Con phải bay.”
Đó là lời của con mèo mun, to đùng, mập ú Zorba với cô nàng hải âu non bé bỏng đã được cộng
đồng mèo ở bến cáng Hamburg chăm sóc và bảo vệ từ khi trứng nước. Câu chuyện thấm đẫm tình mèo
và tình người này là một kiệt tác dành cho thiếu nhi của Luis Sepúlveda, một trong những nhà văn xuất
sắc nhất Chi Lê hiện nay. Một câu chuyện khiến tâm hồn nở hoa, một thế giới vẹn nguyên, trong sáng và
nhân hậu sâu xa, một cuốn sách như viên ngọc khó tìm, dành cho mọi trẻ em và người lớn…
“Một câu chuyện đầy cuốn hút về lòng tận tâm và tầm quan trọng của việc giữ lời hứa.”
- Publisher Weekly
Cho con trai tôi Sabatían, Max và Léon
Những thủy thủ số một trong giấc mơ tôi
Cho cảng biển Hamburgs,
Bởi đó là nơi tôi từng sống
Và cho con mèo của tôi, Zorba, tất nhiên rồi
PHẦN 1
1. Biển Bắc
“Có đàn cá trích ven cảng kìa,” hải âu trinh sát thông báo, và cả đàn chim từ ngọn Hải Đăng Cát
Đỏ đón nhận tin vui với những tiếng rít sung sướng vang dài.
Chúng đã bay liền một mạch sáu tiếng, và mặc dù những con hải âu hoa tiêu đã dò thấy luồng
khí nóng có thể giúp cả đàn lướt bay thoải mái trên những con sóng, chúng vẫn cần nạp lại năng lượng –
và còn gì tốt hơn là một bữa cá trích tươi ngon?
Chúng đang bay trên cửa sông Elber, nơi dòng nước đổ vào biển Bắc. Từ không trung, chúng
thấy những con tàu lần lượt nối đuôi nhau như đàn cá voi kiên nhẫn và kỷ luật đang chờ tới lượt mình ào
ra biển lớn. Khi đã ra khơi, đám tàu sẽ xác định phương hướng rồi tỏa đi tới mọi cảng biển trên khắp
hành tinh.
Kengah, cô hải âu có bộ lông màu bạc, đặc biệt thích thú quan sát mấy lá cờ của đám tàu, vì cô
biết mỗi lá cờ đại diện cho một cách nói, cách gọi tên cùng một thứ bằng nhiều ngôn ngữ khác nhau.
“Loài người thật là vất vả với việc đó.” Kengah có lần từng nhận xét với một chị hải âu đồng
hành. “Không như hải âu bọn mình, trên khắp thế giới cũng chỉ quang quác y như nhau.”
“Cô nói đúng. Kỳ quặc nhất là đôi khi họ vẫn tìm được cách để hiểu nhau đấy,” chị bạn quàng
quạc đáp lại.
Qua khỏi mép nước, quang cảnh chuyển dần sang màu lục tươi sáng. Kengah có thể nhìn thấy
bãi chăn gia súc khổng lồ điểm xuyết những bầy cừu đang gặm cỏ trong vòng tay bảo vệ của đê điều và
những cánh quạt trễ nải trên cối xay gió.
Theo sự hướng dẫn của hải âu hoa tiêu, đàn chim từ Hải Đăng Cát Đỏ đón lấy một luồng khí
lạnh rồi lao xuống vũng cá trích. Một trăm hai mươi thân hình lao xuyên mặt nước như những mũi tên,
và khi trở lại, con nào cũng có cá kẹp ngang mỏ.
Cá trích ngon tuyệt. Ngon và béo ngậy. Đó chính xác là thứ chúng cần để hồi phục năng lượng
trước khi tiếp tục hành trình tới Den Helder, nơi chúng sẽ nhập cùng đàn từ quần đảo Frisian.
Theo như lịch trình, chúng sẽ tiếp tục bay tới Calais, qua eo biển Dover, và trên không vực eo
biển Măng-sơ, chúng sẽ găp nhựng đàn chim bay từ vịnh Seine và vực Saint-Malo. Rồi chúng sẽ cùng
nhau bay tới vùng trời vịnh Biscay.
Khi đó, sẽ có tới cả nghìn con hải âu, một đám mây bạc di chuyển nhanh nhẹn, có thể còn được
nhân rộng ra với những đàn chim tới từ Belle-île-en-Mer, từ île d’Oléron, mũi Machicano, mũi Ajo và
mũi Penas. Khi các đàn hải âu tuân theo luật biển và gió tập trung đầy đủ ở vịnh Biscay, Đại Hội Hải âu
các vùng Baltic, Biển Bắc, và Đại Tây Dương sẽ được bắt đầu.
Đó hẳn sẽ là những ngày tươi đẹp, Kengah mơ màng khi nuốt chửng con cá trích thứ ba. Đã
thành thông lệ hàng năm, chúng sẽ được lắng nghe những câu chuyện thú vị, đặc biệt là chuyện của đàn
hải âu từ mũi Penas, những kẻ ngao du không biết mệt mỏi, đôi khi còn bay xa tới tận quần đảo Canary
hay quần đão mũi Verde.
Đám hải âu mái như cô sẽ dành trọn sức lực cho bữa tiệc cá mòi hay mực ống, khi đám hải âu
trống xây tổ trên đỉnh vách đá. Ở đó, hải âu mái sẽ đẻ trứng, ấp ủ, bảo vệ chúng khỏi hiểm nguy, và rồi
sau khi chim non thay lông tơ và trổ những chiếc lông vũ đầu tiên, sẽ tới khoảnh khắc đẹp đẽ nhất trong
suốt cuộc hành trình: dạy những chú hải âu con bay trên vịnh Biscay.
Kengah sục đầu xuống nước bắt con cá trích thứ tư, vì thế cô không nghe thấy tiếng quang quác
báo động xé toạc cả không trung: “Cảng biển nguy hiểm! Cất cánh khẩn cấp!”
Khi Kengah nhô đầu khỏi mặt nước, cô nhận ra mình hoàn toàn trơ trọi giữa đại dương bao la.
[Review] Guilty Crown by Kingdom Oblivion
Có thể nói Guilty Crown là một trong số những series mang lại nhiều luồng ý kiến trái chiều nhất từ trước đến nay: người thích thì cực thích, còn kẻ ghét thì lại cực ghét.
Có lẽ một phần Guilty Crown bị “ghét” cũng bởi vì nó không đáp ứng được kỳ vọng có phần hơi cao của người xem. Được dàn staff “khủng” đứng đằng sau như: redjuice (thiết kế nhân vật), supercell (âm nhạc), Hiroyuki Yoshino (viết kịch bản cho Code Geass), Tetsuro Araki (đạo diễn Death Note), và sản xuất bởi Production I.G, chắc hẳn mọi người đều trông đợi Guilty Crown như một quả bom tấn trong mùa phim này. Tuy nhiên phản ứng của khán giả như thế nào qua 22 eps vừa qua, chắc hẳn mọi người ai cũng đã rõ.
Thiết kế nhân vật và âm nhạc có lẽ không cần phải bàn, cá nhân mình thấy redjuice và supercell đã hoàn thành rất tốt phần việc của mình. Chuyện đáng bàn ở đây chính là thứ mà đang bị “ném đá” nhiều nhất: tính cách nhân vật và cốt truyện.
Về phần cốt truyện, mô típ trong truyện không mới, nếu không muốn nói là có phần rập khuôn cốt truyện của Code Geass cùng một số bộ truyện khác: Nhật Bản dính 1 thảm họa trong tương lai, khiến đất nước mất quyền tự chủ vào tay thế lực bên ngoài & bị bọn chúng chèn ép, đàn áp một cách không thương tiếc. Sau đó một tổ chức nổi dậy sẽ đứng lên giành chính quyền, và taa-daa, nhân vật chính của chúng ta xuất hiện.
Chỉ cần đọc giới thiệu nội dung, ai cũng không khỏi so sánh và cho rằng đây sẽ là một bộ “Code Geass phẩy”, với một main character từ 1 học sinh bình thường nhờ sức mạnh thần thánh nào đó từ trên trời rơi xuống mà trở nên bá đạo, từng bước giành lấy ngai vàng thống trị. Tuy nhiên, cái mới mẻ ở Guilty Crown, và cũng là cái khiến bộ anime này đi theo một hướng khác so với Code Geass, chính là cách phát triển nhân vật của nó.
Như đã từng thấy ở rất, rất nhiều bộ anime, game và manga khác, người xem chắc chắn chẳng còn lạ lẫm gì với hình ảnh 1 anh main character với tiếng gọi dữ dội của số phận, plot phim xoay vần quanh anh, các nhân vật phụ kì vọng vào anh, những nhân vật imba sẽ là viên đá lót đường cho bá nghiệp của anh, số của anh là nắm trong tay power không gì đánh bại nổi, anime sẽ tập trung vào việc anh đi theo con đường của số phận mà đánh trùm, và nhờ có anh mà mọi vấn đề mà plot đặt ra đều được giải quyết. Giờ đây không gì ngứa mắt hơn là nhìn thấy nhân vật chính như 1 tên tự kỷ, suốt ngày quanh quẩn với những cảm xúc quá đỗi bình thường, rồi lăn lộn đủ kiểu mới dần dần trưởng thành lên. Nhân vật được phát triển một cách bình thường đến không thể bình thường hơn, nhưng chính cái bình thường ấy lại làm nên một sự khác biệt. Nếu một nhân vật chính đã tiến hóa đến mức độ perfect rồi, thì bạn chờ đợi cái gì nữa ở bộ anime ấy? Việc tạo hình cho một nhân vật thật imba không phải là khó, nhưng cái khó là làm sao cho người hâm mộ chịu xem một phim mà vai chính là một con người đúng nghĩa con người. Cái thành công của Guilty Crown chính là nó đã lôi cuốn người xem, khiến họ luôn sốt ruột chờ đợi, theo dõi từng tập phim để xem “tập này nó làm gì?”. (Minh chứng cho sự thành công ấy là ko ít kẻ mắt xem mồm chê, nhưng đêm nào cũng phải hóng tập mới ra bằng được để xem và … tiếp tục chê =))))) )
Lúc đầu mình cũng thắc mắc tại sao tác giả lại tạo hình nhân vật chính yếu đến như vậy. Nhưng sau khi xem xong ep 21 thì sự việc đã quá rõ ràng. Tác giả đã tạo ra một hình mẫu nhân vật đúng như lời Inori nói: Inori yêu Shu vì cậu là một con người với những cảm xúc rất con người, chứ không phải thần thánh. Cái mình thích ở Shu chính là sự phát triển và trưởng thành theo hướng rất chân thực và đời thường. Đúng vậy, qua từng ep, Shu không phải đang mạnh mẽ lên, mà là đang trưởng thành ra, và mình thích cái cách trưởng thành ấy của Shu. Chả ai sinh ra đã khôn lõi từ nhỏ cả, có những điều chỉ có thể ngộ được qua sự phũ phàng của thực tế. Nếu không phải bị chính những người bạn từng kề vai sát cánh với mình phản bội, liệu Shu có học được bài học là nên tin ai, và tin ở chừng mực nào không? Nếu không phải Hare vì Shu mà hi sinh, Inori vì Shu mà đưa tay cho quân địch chịu trói, liệu cậu có nhận ra thứ gì là thực sự quý giá với mình và dám đánh đổi cả mạng sống để bảo vệ nó không? Nếu Gai không từ phe chính diện lật mặt thành phản diện, liệu Shu có đủ mạnh mẽ để bước qua cái bóng mà mình rất muốn vươn tới hay không? Nếu không phải 1 tên dạn dày kinh nghiệm, ai rơi vào tình huống của Shu mà dám đảm bảo mình sẽ làm tốt hơn? Con người ta ai chẳng sợ chết, ai chẳng nhát gan? Nhưng có vượt qua trở ngại, con người ta mới trường thành ra được. Shu ra chiến trường không cong đuôi bỏ chạy, ánh mắt luôn lo lắng và sợ hãi nhưng vẫn luôn chiến đấu hết mình và dám đánh đổi mạng sống để bảo vệ và giành lại nhưng thứ thực sự quý giá với mình. Đó mới chính là sức mạnh thực sự của Shu.
Và cuối cùng là Void của Shu. Void phản ánh mọi thứ tốt đẹp, xấu xa, khát vọng và sợ hãi trung thực nhất và sâu thẳm nhất của con người. Có ai nhìn thấy Yahiro đối xử với em trai mình mà biết trong thâm tâm nó muốn mạng sống của đứa em kết thúc nhanh chóng không? Vậy thì nhìn vào Void của Shu, hẳn ai cũng đoán được bên trong con người mềm yếu kia là một trái tim bao dung thế nào rồi chứ? Trong những tập cuối, Shu không còn do dự mỗi lần đưa ra quyết định nữa. Cậu không ngần ngại quyết định rằng mình sẽ cứu Inori bằng mọi giá, không ngần ngại quyết định rằng nếu Gai có cản trở, cậu cũng sẽ có đủ dũng khí để xiết cò súng. Và quyết định cuối cùng của Shu chính là hấp thu toàn bộ virus Apocalypse để đặt dấu chấm hết cho cơn ác mộng của không chỉ riêng cậu, mà còn là của toàn nhân loại, dù có phải hi sinh cả bản thân mình. Không một phút do dự, không một giây chần chừ, hành động ấy chẳng phải quá cao thượng sao? Đây chính là một hero mà mình đã chờ đợi suốt 22 eps.
Không chỉ riêng mình Shu, các nhân vật phụ trong Guilty Crown cũng được xây dựng một cách rất thực tế: chẳng ai giữ nguyên hình tượng ban đầu mình được xây dựng nên cả, mà họ thay đổi khi thời thế thay đổi. Arisa là hình tượng ojou/onee-sama cao quý điển hình, thế nhưng lúc cần thiết thì sẵn sàng bán rẻ thân xác để đổi lấy thứ mình muốn. Đám học sinh trong trường cũng không phải một lũ dân đen ngu muội chỉ biết nhắm mắt cun cút đi theo phục tùng Shu. Và cuối cùng là Gai, mình khá thích thú từ lúc Gai hồi sinh, nhưng chẳng phải là vì anh quá cool đâu, mà là vì cái bộ mặt ích kỉ thật sự bên trong của anh cuối cùng nó cũng lòi ra ngoài, giống như cây kéo trong tim Yahiro vậy. Anh là một thằng ăn cắp, nhưng bao giờ cũng cho là người khác ăn cắp của mình. Mong muốn đoạt Mana khỏi tay Shu thì đã xuất hiện trong đầu anh từ nhỏ rồi. Cái Void Genome rõ ràng là anh lập kế hoạch đánh cắp cho bản thân, chẳng qua là kế hoạch có sự cố nên rơi vào tay Shu, anh liền cho rằng Shu ăn cắp. Với Inori, anh cũng chẳng tử tế gì. Từ xưa tới nay Inori đối với anh vẫn chỉ là một thứ công cụ. Công cụ giúp anh duy trì sinh mạng của mình, công cụ giúp anh đi lấy cắp Void Genome, công cụ anh lợi dụng để sắp đặt và lấy lòng Shu, và cuối cùng là cái vỏ để hồi sinh Mana. Cuối cùng là cái void trong người anh, thứ cho phép anh tùy ý chiếm đoạt sức mạnh và sinh mệnh của người khác mà không cần biết người đó có muốn hay không.
Tóm lại, mình cực thích cách xây dựng nhân vật của bộ này, cực kì thâm thúy.
Trên đây dù sao cũng chỉ là những ý kiến chủ quan của mình. Cái gì cũng có hai mặt của nó, có kẻ khen thì cũng có người chê, đến Chúa Giê-su cũng còn có người ghét nữa cơ mà? Tuy nhiên, mình vẫn muốn nói rằng: các bạn đừng bắt cái anime nó theo ý mình, mà hãy tìm cách hiểu ý của nó.
Nguồn : kingdomoblivion
Followers
Archive
Popular Posts
-
2. Con mèo mun to đùng, mập ú “Tao thật ghét phải để mày lại một mình,” cậu nhóc nói, ve vuốt cái lưng con mèo mun to đùng, mập ú. ...
-
Đó là ngày đầu tiên của năm học lớp 10, chúng tôi chỉ có một bài kiểm tra nên về rất sớm, và tôi gọi điện thoại cho cậu ấy: - Cậu đến đó...
-
Khi Con Khóc ... Một ngày, cô bé 11 tuổi hỏi bố: - Bố sẽ tặng gì trong sinh nhật 15 tuổi của con? Người bố trả lời: - Ngày đó vẫ...
-
Năm ấy, cô mười sáu tuổi, lần đầu thích một chàng trai. Anh không cao lắm, nho nhã thư sinh nhưng lại thích chơi đá bóng, có một giọng nói...
-
Dân gian một số nước vùng Nam Âu và Bắc Phi cho rằng đã có 12 loài hoa đẹp ứng với 12 tháng trong năm. Bạn ra đời vào tháng nào tính cách ...
-
Nếu bạn thấy bài viết này có ý nghĩa, tôi mong các bạn sẽ "gieo hạt giống" (chia sẻ) thông điệp này đến những người thân và bạn ...
-
" Sinh mạng con người đáng giá bao nhiêu?" T ôi từng được hỏi một câu như vậy. Nếu không nhớ nhầm, thì...